MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDịu Dàng Trong Tim Đều Trao Em - Ninh Giai KỳChương 55: “Tôi quên mang chìa khóa”

Dịu Dàng Trong Tim Đều Trao Em - Ninh Giai Kỳ

Chương 55: “Tôi quên mang chìa khóa”

701 từ · ~4 phút đọc

Thẩm Giai Hàm liếc mắt nhìn cô một cái, nhíu mày “Không chuyên tâm học hành, đi làm thêm làm cái gì, hiện tại con còn thiếu ăn thiếu mặc sao?” 

“Con không thiếu ăn cũng không thiếu mặc, nhưng mấy thứ này lại không phải của chúng ta.” 

"Con....." 

“Mẹ, con đã trưởng thành, lúc trước ông Cảnh tốt bụng giúp đỡ chúng ta, nhưng chúng ta không thể dựa vào ông ấy cả đời, ở nơi này cả đời được. Con muốn tự kiếm tiền, từ từ trả lại”. Ninh Giai Kỳ vẫn luôn sợ hãi Thẩm Giai Hàm, vậy nên lúc vừa nói dứt câu tim cô cũng đập liên hồi. 

Quả nhiên, Thẩm Giai Hàm hừ lạnh một tiếng, ngữ khí cũng trở nên bất mãn “Ý con là mẹ mặt dày dắt con ăn bám nhà bọn họ? Ninh Giai Kỳ tại sao con không nghĩ xem, nếu như lúc trước mẹ không làm vậy, con còn có thể sống đến bây giờ ư? Có thể học trường tốt như vậy, thi vào đại học tốt như vậy ư? Cánh cứng được một chút thì đã muốn bay đi sao?” 

“Con không có ý này, con không trách mẹ.” Ngực Ninh Giai Kỳ run lên, “Ông Cảnh đối xử với con rất tốt, cả nhà họ Cảnh cũng rất tốt với chúng ta, nhưng con không muốn như thế này mãi mãi. Con muốn dựa vào chính mình, con không muốn người khác nghĩ rằng chúng ta rời khỏi bọn 

họ là không sống được. Mẹ... Con biết bây giờ con còn chưa thể làm được, nhưng con vẫn muốn thử, từng bước một, rồi sẽ có ngày, Con có thể dựa vào chính bản thân mình nuôi mẹ”. 

Thẩm Giai Hàm á khẩu không nói được gì, hơn nữa ngày sau mới nói tiếp “Hừ, con chỉ đang làm việc vô vẩn.” 

Ninh Giai Kỳ bỗng nhiên cảm thấy vô cùng bất ức, nhưng vẫn cố chấp nói “Con sẽ chứng minh cho mẹ xem con không hề làm việc vớ vẩn.” 

Nói xong liền quay người đi ra khỏi phòng. Sau khi trở lại phòng mình, Ninh Giai Kỳ càng nghĩ càng cảm thấy uất ức, cô đi làm thêm sau giờ học, vừa kiếm được tiền lại không phải đi làm chuyện xấu gì, vì sao mẹ không thể hiểu cho nỗi tự ti nhỏ bé trong lòng của cô vậy chứ. 

Nếu vĩnh viễn cần sự giúp đỡ của người khác, thì cô nên làm thế nào để đi tiếp đây. 

Ninh Giai Kỳ thở dài một hơi, ngã lưng lên chiếc giường to mềm mại. Từ lúc lên đại học, ông Cảnh liền cho người gửi tiền vào thẻ của cô theo định kỳ, bao gồm tiền học, tiền sinh hoạt, thậm chí còn có tiền mua quần áo, tiền đi chơi. 

Mỗi lần đều là một khoản lớn. 

Nhưng có rất ít khi dùng số tiền này, ngoại trừ học phí không thể không trả, các chi tiêu trong 

sinh hoạt của cô đều rất tiết kiệm. Cô luôn nghĩ, tương lai rồi có một ngày cô sẽ trả tấm thẻ này cùng với tất cả số tiền đã từng dùng lại cho ông Cảnh. Sau đó sẽ dùng tiền chính mình kiếm được hiếu kính với ông, tất nhiên, ông vốn không cần chút tiền ấy của cô. 

Nhưng như thế tốt xấu gì cũng là thay cho tâm ý và lòng biết ơn của cô. 

Bởi vì Ninh Giai Kỳ bất ngờ trở về, cô cùng ăn Cơm tối với mọi người. Dì Tần bận rộn ở trong phòng bếp, Ninh Giai Kỳ đứng bên cạnh trợ giúp. 

“Được rồi được rồi, con mau đi ra ngoài nghỉ ngơi, một mình dì có thể làm được.” Di Tần cười cười nói. 

Ninh Giai Kỳ ở bên cạnh rửa rau “Không sao ạ, dù sao con cũng đang rảnh, con có thể ở đây học trò nghệ của dì”. 

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!