MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDịu Dàng Trong Tim Đều Trao Em - Ninh Giai KỳChương 6: Tôi nghĩ nhiều chỗ nào?”

Dịu Dàng Trong Tim Đều Trao Em - Ninh Giai Kỳ

Chương 6: Tôi nghĩ nhiều chỗ nào?”

632 từ · ~4 phút đọc

Trương Nhất Manh vẻ mặt có chút thất vọng “Được rồi, vậy lần sau chúng ta cùng đi ăn, tớ nghe nói có một nhà hàng mới mở có món bò bít tết rất ngon.” 

Ninh Giai Kỳ gật gật đầu “Thực xin lỗi.”

 “Ấy...không sao không sao, đi thôi, về nhà.” 

Ninh Giai Kỳ không nghĩ tới vừa ra khỏi phòng học đã thấy Cảnh Nhược Đông, anh đứng dưới bậc thang, mặc đồng phục trường, cúc áo sơ mi đầu tiên trên cổ được mở ra, anh đứng ở đấy, nhìn anh thật nổi bật. 

“Liễu Thanh Giang, sao các anh lại ở đây, là chờ bọn em à?” Trương Nhất Manh không dám ở trước mặt Cảnh Nhược Đông mà làm càn, nhưng 

trước mặt Liễu Thanh Giang lại vô cùng tự nhiên. Chỉ là cô vừa mới chạy đến đã bị Liễu Thanh Giang cốc đầu, “Em, không phân lớn nhỏ gì cả, đã nói bao nhiêu lần, gọi anh, cái gì mà Liễu Thanh Giang, thật không lễ phép” 

Trương Nhất Manh nhìn anh mà trợn mắt “Hừ, lớn hơn em có vài tuổi mà tỏ vẻ ghê gớm, cậy già mà lên mặt” 

“Em, con nhóc này ” Liễu Thanh Giang một tay khoát trên vai Cảnh Nhược Đông, ra dáng “Trưởng bối khó làm”, “Cậu nói xem tại sao đám nhóc bây giờ đều không ngoan như vậy”. 

Cảnh Nhược Đông khẽ cong khoé môi, ánh mắt dừng ở trên người Ninh Giai Kỳ. 

Không ngoan, cô bé này rất ngoan là đằng khác. Bảo gọi anh, cô bé nghe một lần liền ngoan ngoãn mà gọi theo. 

“Đứng đấy làm cái gì, lại đây Cảnh Nhược Đông nhìn Ninh Giai Kỳ. 

Ninh Giai Kỳ “A” một tiếng, đi theo anh “Sao anh, lại ở đây?” 

“Đợi ở trên xe một hồi, không thấy em ra.” “Lớp em, tan học trễ” 

Bọn họ cùng đi về phía cổng trường, có rất nhiều học sinh đi ngang qua, là lớn mật hoặc là lén lút mà nhìn bọn họ, nhưng lần này Ninh Giai Kỳ không quan tâm, cô sờ sờ mấy lá thư tình, có chút khó xử mà nhìn Cảnh Nhược Đông. 

Cái này, làm sao để đưa cho anh đây? 

Những lá thư tình này, Cảnh Nhược Đông có nhận hay không nhận là một chuyện, Ninh Giai Kỳ đưa hay không đưa lại là một chuyện khác. 

Ninh Giai Kỳ biết, việc giấu thư tình của người khác là không tốt, nhưng như có một giọng nói trong đầu vàng lên bảo cô rằng đừng đưa cho anh. Hai dòng suy nghĩ đối địch nhau, cho nên suốt cả buổi tối, Ninh Giai Kỳ vẫn có chút không thoải mái. 

Ninh Giai Kỳ đang đứng trước cửa căn gác nhỏ, phía sau đột nhiên truyền đến giọng nói của con trai “Này, cậu tránh ra.” 

Ninh Giai Kỳ quay đầu lại nhìn, ra là Cảnh Minh Nguyên, em họ của Cảnh Nhược Đông. Cảnh Minh Nguyên là con trai của cô Cảnh Nhược Đông, bởi vì dượng ở rể, cho nên Cảnh Minh Nguyên theo họ mẹ. 

Cảnh Minh Nguyên so với Ninh Giai Kỳ còn nhỏ hơn hai tuổi, cậu lớn lên có chút trắng trắng mập mập, trông rất đáng yêu. Nhưng Ninh Giai Kỳ không thích cậu, bởi vì cô nhớ rõ, ngày đó Lâm Nhi Nhi lấy máy ảnh của cô, cậu cũng ở đó. 

Ninh Giai Kỳ tránh sang một bên nhường đường cho cậu, Cảnh Minh Nguyên hừ mũi, vênh váo tự đắc mà đi về phía trước, đi được vài bước cậu bỗng nhiên xoay người lại, “Cậu đang rất đắc ý đúng không? 

Ninh Giai Kỳ sửng sốt, có chút khó hiểu nhìn cậu.