MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Diệp Bắc MinhChương 1592: “Sử dụng thế nào?”

Đồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Diệp Bắc Minh

Chương 1592: “Sử dụng thế nào?”

365 từ · ~2 phút đọc

Diệp Bắc Minh bất đắc dĩ cười gượng nói: “Tôi cũng muốn buông cô ra nhưng mà chính cô chạy tới mà!”

“Cậu!”

Băng Phách khóc không ra nước mắt.

Tuy cô ta đang khống chế cơ thể này, nhưng lại không thể nào khống chế được sự ảnh hưởng của long huyết.

Tứ chi ôm chặt Diệp Bắc Minh cũng không phải điều cô ta khống chế được.

Advertisement

“Diệp Bắc Minh, cậu chờ đó cho tôi!”

Băng Phách quát khẽ.

Khí tức biến mất.

Đôi mắt Thẩm Nại Tuyết khẽ rung động, dần dần khôi phục lại: “Ơ... tôi... cậu Diệp, tôi...”

Advertisement

“Có chuyện gì thế này?”

Diệp Bắc Minh giải thích mọi chuyện một lần rồi bổ sung thêm một câu: “Sự ảnh hưởng của long huyết với cô còn chưa biến mất, cô còn cần một phần máu đầu lưỡi của tôi!”

Mặt Thẩm Nại Tuyết đỏ bừng.

Sau khi do dự một lát, cô ta nhắm mắt lại.

Mí mắt nhẹ run: “Cậu Diệp, anh bắt đầu đi...”

Diệp Bắc Minh cúi xuống, đưa máu của mình vào miệng Thẩm Nại Tuyết.

Hai người tách nhau ra ngay.

Cơ thể mềm mại của Thẩm Nại Tuyết vẫn còn hơi run nhưng đã khôi phục phần nào.

Tứ chi mềm nhũn, trượt xuống từ người Diệp Bắc Minh.

Anh kịp phản xạ ôm lấy bờ eo thon nhỏ của Thẩm Nại Tuyết rồi nhẹ nhàng đặt cô ta xuống đất.

“Cảm ơn cậu Diệp...”

Thẩm Nại Tuyết cúi đầu cảm ơn bằng giọng lí nhí chỉ kiến mới nghe thấy.

Cô ta đợi cả buổi mà vẫn không thấy Diệp Bắc Minh trả lời.

Thế là bèn ngẩng đầu lên, phát hiện Diệp Bắc Minh đang ở bên cạnh hai vị sư tỷ của anh.

Đôi mắt Thẩm Nại Tuyết thoáng hiện lên sự mất mát.

Lúc này, giọng Diệp Bắc Minh vang lên: “Cô Thẩm, phiền cô gọi tiền bối Băng Phách lên đây!”

“Tôi đã có được Long Tủy rồi nhưng phải làm sao để cứu người đây?”

“Vâng!”

Thẩm Nại Tuyết không kịp nghĩ nhiều.

Cô ta nhắm mắt liên lạc với thần hồn của Băng Phách.