MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Diệp Bắc MinhChương 1741: "Vết máu này chính là anh ta..."

Đồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Diệp Bắc Minh

Chương 1741: "Vết máu này chính là anh ta..."

474 từ · ~3 phút đọc

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục đáp: “Chúng ta cùng chung suy nghĩ, sẻ chia hiểu biết!”

“Hẳn là cậu cũng có thể cảm nhận được trên người cô gái này có hơi thở của đại sư tỷ của cậu!”

“Người này chắc chắn là đại sư tỷ của cậu, không thể nào sai được!”

“Vậy vì sao đại sư tỷ lại không chịu nhận tôi? Chẳng lẽ đại sư tỷ vẫn còn giận tôi ư?”, Diệp Bắc Minh cau mày.

Trong lòng anh ngổn ngang nhiều câu hỏi không sao tìm ra được lời giải.

Suy nghĩ một lát nhưng vẫn không có bất kỳ manh mối nào!

Advertisement

"Quên đi, chỉ cần sư tỷ không sao là được".

Anh quay lại trước mặt mấy người Chu Nhược Giai, Hầu Tử và Long Khuynh Vũ.

Nhìn thấy Diệp Bắc Minh quay trở lại, Hầu Tử nhanh chóng chạy tới: "Anh Diệp, anh đi đâu vậy?"

"Tôi nhìn thấy đại sư tỷ".

Advertisement

Diệp Bắc Minh không giấu diếm.

"Cái gì?"

"Đại sư tỷ? Chị ấy không sao chứ?"

Mọi người vừa ngạc nhiên, vừa mừng rỡ.

Diệp Bắc Minh gật đầu: "Đúng vậy, đại sư tỷ không biết dùng cách gì đã tái tạo được cơ thể, sống lại!"

"Thật tốt quá!"

Vẻ u ám trên mặt mọi người đều bị quét sạch.

Diệp Bắc Minh cau mày: "Chẳng qua, đại sư tỷ hình như không nhận ra tôi".

"Tôi nhấn mạnh mấy lần, nhưng chị ấy lại nói rằng tôi nhận nhầm người".

Chu Nhược Giai khẽ mỉm cười: "Chồng, có lẽ sư tỷ có chuyện gì giấu diếm thì sao!"

"Ở đây có nhiều người mắt tạp, chỉ cần chị ấy không sao là được, nói không chừng chúng ta có thể gặp lại nhau ở Thần Giới".

"Cũng phải".

Diệp Bắc Minh cười gật đầu, nhìn xung quanh: "Sao lại thiếu mất mấy người rồi?"

Hầu Tử cười mỉa: "Lê Mộng Ly xuống truyền tống trận, dẫn theo đám người đi nịnh bợ người ta đi rồi!"

"Nè, anh có thể tự mình nhìn".

Hầu Tử dùng cằm chỉ vào khu vực trung tâm quảng trường.

Quả nhiên, đám người Lê Mộng Ly đang đứng trước mặt một thanh niên, nói chuyện với vẻ mặt đầy nịnh nọt.

Trong lòng Diệp Bắc Minh không hề gợn sóng: "Tùy bọn họ thôi!"

Lời nói thay đổi: "Sao rồi, nhà họ Diệp cũng thiếu một người sao?"

Sắc mặt của đám người hơi thay đổi, giọng nói của Hầu Tử trầm xuống, chỉ vào một mảnh vết máu dưới chân truyền tống trận!

"Vừa nãy có một người tên Giang Hiêu xuất hiện, một người của nhà họ Diệp tranh cãi hai câu đã bị giết ngay tại chỗ!"

"Vết máu này chính là anh ta..."

"Nhưng, nơi này là Đài Phong Thần!"