MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Diệp Bắc MinhChương 7300: Gã quay phắt người lại

Đồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Diệp Bắc Minh

Chương 7300: Gã quay phắt người lại

373 từ · ~2 phút đọc

"Bốp!"

Gã quay phắt người lại, tát thẳng vào mặt ông lão.

"Ngay cả ngươi cũng cho rằng ta là thẳng ngu à? Mẹ nó! Mẹ nó! Mẹ nó!"

"Công tử ... " Ông lão quỳ rạp xuống đất.

"Cút! Cút! Ta bảo ngươi cút!" Dư Kiếm cảm thấy lòng tự tôn của mình bị sỉ nhục, có chút điên cuồng.

Bên cạnh đó, mắt Long Nha Nha lóe lên một tia chán ghét.

Cô ta vừa định lên tiếng.

Ông lão bên cạnh đã lắc đầu: "Tiểu thư, chuyện này không liên can đến chúng

ta.'

Thiếu nữ do dự một thoáng rồi chọn im lặng.

Một ngày trôi qua.

Diệp Bắc Minh vẫn chưa xuất hiện!

Kim Chân Chân bắt đầu bồn chồn: "Diệp công tử ... liệu có gặp chuyện gì không?"

Nam Cung Tuyệt Vũ căng thẳng nhìn về phía hồ Trọng Thủy.

Nam Cung Vấn Tuyết sốt ruột thấy rõ.

Chỉ riêng Thiên Nhận Băng vẫn bình thản.

Dư Kiếm không nhịn được cười nhạo: "Ha ha ha! Đã một ngày rồi. Không phải ngươi vẫn mơ tưởng tiểu tử đó có thể sống sót quay lại đấy chứ?"

"Liên quan gì đến ngươi, im đi được không?"

Thiên Nhậnn Băng quát khẽ.

Dư Kiếm tiếp tục chọc ngoáy: "Sao thế? Ngươi lo lắng rồi à?"

"Hôm qua ngươi tự tin lắm cơ mà?"

"Nhìn cái vẻ chắc nịch của ngươi, ta còn tưởng tiểu tử đó có thể sống sót trong hồ Trọng Thủy thật đấy!"

Ánh mắt Thiên Nhậnn Băng lạnh lùng: "Ngươi còn nguyền rủa tiểu sư đệ của ta một tiếng nữa, có tin ngươi sẽ chết không!"

Một luồng sát ý ập tới!

Nụ cười của Dư Kiếm đông cứng lại, gã liền văng tục: "Mẹ nó! Đồ tiện nhân, ngươi tưởng ngươi là ai?"

"Ta đứng đây nói chuyện với ngươi là phuc ba đời nhà ngươi đấy, biết chưa?"

"Nếu không phải ta sơ sấy rơi vào Hắc Tử Địa, ngươi tưởng ngươi có tư cách gặp ta sao?'

"Sao ngươi vẫn như hôm qua, lại mất bình tĩnh vậy?" Thiên Nhân Băng lắc đầu.

"Ta thấy ngươi đang tìm cái chết đấy!" Dư Kiếm như bị giẫm trúng đuôi.

Nhưng lại bị ông lão bên cạnh ngăn cản:

"Công tử!"

Lão vẫn lắc đầu: "Đám Thú Vương này không tầm thường!"

"Không cần thiết thì tốt nhất không nên gây xung đột!"