MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Diệp Bắc MinhChương 8010: Ta đảm bảo

Đồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Diệp Bắc Minh

Chương 8010: Ta đảm bảo

846 từ · ~5 phút đọc

Sát ý trong lồng ngực cuộn lên như sóng dữ. Giọng hằn lạnh đến thấu xương: "Ngươi dám động vào anh ta dù chỉ một sợi lông ... ta sẽ giết đến khi Hữu Dung Thị các ngươi tuyệt tự!"

"Trong toàn bộ Vũ Trụ Bong Bóng! Trong phạm vi biển Vũ Trụ, bất luận là kẻ nào!"

"Bất kể là chủng tộc nào! Bất kể là sinh linh nào! Chỉ cần trong người có dính dù chỉ một tia huyết mạch Hữu Dung Thị ... "

"Ta đảm bảo, Diệp Bắc Minh ta sẽ khiến các ngươi chết sạch!"

Lời nói vừa dứt, từng chữ nện xuống như búa, vang rền đến rợn người.

Nguyên Phinh, Hoa Vị Danh, Đạm Đài Yên Nhi đều sững sờ.

Bọn họ chưa từng thấy Diệp Bắc Minh khát máu đến vậy!

Hữu Dung Đế Thương giơ tay điểm một cái, năng lượng ngưng tụ lại.

Buzzz!

Trước mắt mọi người bỗng hiện ra một hình ảnh.

Trong đó, Hầu Tử và Mộ Thiên Tuyết bị giam trong ngục. Trên người hai người chi chít vết thương, riêng Hầu Tử thì đã thoi thóp, hơi thở yếu ớt như sắp tắt.

Bên cạnh còn có một thiếu nữ khác, là Tô Tử.

Hữu Dung Đế Thương cười: "Ba người này ngươi quen chứ?"

Diệp Bắc Minh cố kìm nén cơn giận đến mức hai hàm răng nghiến ken két. Giọng hẳn lạnh băng: "Bọn họ ở đâu? Ngươi đã làm gì Thánh Dương Thánh Địa?"

Hữu Dung Đế Thương cười lạnh: "Thánh Địa? Cái thế lực rách nát của các ngươi mà cũng xứng gọi là Thánh Địa à?"

"Hữu Dung Thị ta chỉ cần cử hai vị lão tổ cảnh giới Hỗn Độn tới đó, ngươi đoán xem kết quả thế nào? Chỉ một ngón tay, Thánh Địa của các ngươi đã hóa tro bụi."

"Còn ba người này, lão tổ trong tộc ta đã lục hồn vài kẻ, thấy bọn chúng có vẻ có quan hệ không tệ với ngươi."

"Ngươi muốn chết!"

Diệp Bắc Minh hoàn toàn bùng nổ!

Gàoooo!

Càn Khôn Trấn Ngục Kiếm xé gió lao ra. Một con huyết long bùng phát, chém thầng về phía Hữu Dung Đế Thương!

'Tiểu tử, ta thấy kẻ tìm chết là ngươi mới đúng! Trước mặt chúng ta mà ngươi cũng dám ra tay?" Một ông lão đeo mặt nạ đen cười lạnh, nhấc tay tung ra một cú đấm.

Uy áp cảnh giới Hỗn Độn cấp tám ầm ầm bùng phát, trực tiếp chặn đứng đòn đánh của Diệp Bắc Minh!

Ngay sau đó, bốn ông lão cảnh giới Hỗn Độn khác bước ra một bước, lần lượt đứng chẳn bốn phía xung quanh Hữu Dung Đế Thương.

"Ha ha ha! Diệp Bắc Minh, ngươi rất mạnh, mạnh đến đáng sợ!"

"Nhưng đáng tiếc, bên cạnh bổn công tử đều là lão tổ cảnh giới Hỗn Độn! Ngươi động vào ta kiểu gì?" Hữu Dung Đế Thương cười cợt, rồi ánh mắt chợt lạnh: "Có điều ... ngươi lại muốn giết ta?"

Gã truyền một ý niệm đi.

"Phế đan điền của hắn!"

"Rõ!"

Trong hình ảnh, một người đàn ông đi tới trước mặt Hầu Tử.

Hắn ta tung một cú đá, đan điền của Hầu Tử nổ tung!

"Chồng ơi!" Mộc Thiên Tuyết đau đến tái mặt, vừa tức giận vừa run rẩy: "Các ngươi đừng chạm vào anh ấy!"

Tô Tử thoi thóp, cắn chặt môi đỏ: "Thánh Tử ... anh không sao chứ?"

Hầu Tử nhe răng cười. Dù đau đến mức khóe miệng giật liên hồi, anh ta vẫn lắc đầu: "Không sao ... vết thương nhỏ thôi, chẳng nhâm nhò gì!"

Hữu Dung Đế Thương thản nhiên: "Vẫn còn cứng miệng? Hữu Dung Liệt!"

Trên không địa lao, giọng của gã vang xuống.

"Công tử! Xin ngài dặn dò!"

Trong địa lao, Hữu Dung Liệt lập tức đáp lời.

Hữu Dung Đế Thương nói: "Vị Diệp công tử của chúng ta hình như chẳng mấy để tâm đến người anh em của mình. Có cách nào khiến người anh em của hắn hận hắn đến chết không?"

"Hê hê! Công tử cao quý, vô khuyết, hoàn mỹ, nhân nghĩa ... đương nhiên không nghĩ ra được loại thủ đoạn hèn hạ này!" Hữu Dung Liệt nhe răng cười, gương mặt bỉ ổi như chuột hoang. Đôi mắt nhỏ như hạt đậu còn đảo qua đảo lại trên người Mộ Thiên Tuyết không ngừng.

"Anh em trở mặt thành thù ... phần lớn là vì đàn bà."

"Công tử, chỉ cần ta ngay trước mặt tiểu tử này ... 'chơi' cho đã người đàn bà kia, ngài nói xem anh em của hắn có hận hần không?"

Lời vừa dứt, Hữu Dung Liệt đã sải bước thắng về phía Mộ Thiên Tuyết.

Vừa đi, hắn ta vừa cởi áo ngoài, để lộ cơ bắp rắn chắc.

"Ngươi muốn làm gì?"

"Thiên Tuyết! Ta không cho phép ngươi chạm vào cô ấy! Súc sinh, dừng tay lại!" Hầu Tử mặt xanh mét, gân máu nổi đầy mắt, gào đến khàn giọng.

Mộ Thiên Tuyết cũng run bần bật. Nước mắt trào ra, cô điên cuồng giãy giụa, muốn tự nổ tung.

Nhưng thần lực toàn thân đã bị phong ấn, đến tự vẫn cũng không làm nổi!

"Đủ rồi!"