Hữu Dung Bất Hủ, Hữu Dung Tuyệt Trần cùng hơn chục lão giả cảnh giới Hỗn Độn kích động truyền âm.
Lão giả mặt đen còn giục: "Tên kia! Ngươi còn chờ gì nữa? Mau giao Bất Tử Thiên Công ra đây!"
Diệp Bắc Minh lạnh nhạt nói: "Người mà ta cần đâu?"
Lão giả mặt đen quay đầu, vỗ một phát vào gáy Hữu Dung Đế Thương: "Đm! Måt mũi để làm cảnh à?"
"Mau lôi ba người kia ... à, nham, mau dẫn huynh đệ kết nghĩa của Diệp công tử tới
đây!
"Vâng! Lão tổ!"
Hữu Dung Đế Thương không dám chậm trễ.
Lập tức lấy truyền âm thạch ra: "Hữu Dung Liệp, đưa họ tới đây!"
Một lúc sau.
Hữu Dung Liệp đưa Hầu Tử, Mộc Thiên Tuyết, Tô Tử đi ra khỏi thành Nguyên Thủy!
Bọn họ truyền tống từ tổ địa Hữu Dung thị đến thành Nguyên Thủy, sau đó chạy tới đây với tốc độ nhanh nhất!
"Diệp Tử, xin lỗi, tôi lại lại lại lại kéo chân anh nữa rồi!"
Hầu Tử rất tự trách.
Diệp Bắc Minh tiến lên đỡ lấy anh ta!
Sau đó trị thương cho Hầu Tử, anh lấy một đạo Long Nguyên trong tầng sáu Nghĩa địa Hỗn Độn ra, truyền vào cơ thể Hầu Tử!
"Mấy người không sao chứ?"
Mộc Thiên Tuyết lắc đầu.
Tô Tử cười thê lương: "Tông môn mất rồi ... bị giết sạch rồi ... "
Nét mặt Diệp Bắc Minh trầm xuống!
Thương thế của Hầu Tử đã hồi phục quá nửa, anh ta căm phẫn nhìn Hữu Dung Liệp: "Diệp Tử! Tôi muốn giết người này, vừa nãy hắn suýt đã làm nhục Thiên Tuyết!"