Ngay sau đó.
Trong đôi mắt xinh đẹp lại chảy ra một hàng huyết lệ: "Hu hu hu ... Bắc Minh, là em thật mà, tại sao anh không tin em?"
"Hu hu hu ... ha ha ha ha ... Diệp Bắc Minh ơi là Diệp Bắc Minh, cứ giả bộ hồ đồ không tốt sao?"
"Bắc Minh, em thật sự là Nhược Tuyết!"
"Ta đã nuốt ký ức của Hạ Nhược Tuyết, ta biết mọi thứ về cô ta, ta chính là Nhược Tuyết ... "
"Rốt cuộc ta kém cô ta chỗ nào? Dựa vào đâu mà cô ta có thiên phú tốt như thế, có thân thế tốt như thế, được nhiều người yêu thương như thế ... còn ta? Chỉ có thể trốn dưới lớp băng vạn năm!"
"Ta không phải Tuyết Nữ, ta là Hạ Nhược Tuyết, Hạ Nhược Tuyết chính là ta!"
Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người!
Hạ Nhược Tuyết lúc thì khóc, lúc thì cười!
Chốc thì dịu dàng, chốc thì mặt mày vặn vẹo!
Cả người cứ như rơi vào trạng thái tẩu hỏa nhập ma vậy!
Đột nhiên.
Rắc một tiếng, từ chỗ cổ của Hạ Nhược Tuyết tuôn ra hàn băng, trực tiếp đóng băng bàn tay của Diệp Bắc Minh!
Hàn khí lạnh thấu xương lan tới, mắt thấy sắp đóng băng cả cánh tay Diệp Bắc Minh!
Dung mạo Hạ Nhược Tuyết chợt biến hóa, mái tóc đen nhánh hóa thành bạch tuyết, toàn thân băng cơ ngọc cốt, từng tấc huyết nhục như được đúc từ hàn băng, ngay cả hơi thở cũng phả ra sương lạnh!
Ong
Khí Hỗn Độn tuôn ra, toàn bộ hàn băng nổ tung!
Năm ngón tay của Tuyết Nữ như lợi kiếm, mọc ra những mũi băng nhọn, trực tiếp xuyên qua lồng ngực Diệp Bắc Minh!
Diệp Bắc Minh không phản kháng!
Cảnh giới của Tuyết Nữ cao hơn anh nhiều, thậm chí có thể nói, bất cứ ai trong Tinh Viên Lâu cũng mạnh hơn anh!
"Tại sao phải vạch trần ta?"
"Ngươi chỉ cần giả vờ hồ đồ, bái Ngô lão làm sư phụ, thì sẽ không có nhiều chuyện thế
này!
"Nói ta nghe, tại sao?" Nét mặt Tuyết Nữ đầy khó hiểu.
Diệp Bắc Minh nói: "Giả thì mãi mãi là giả!"
"Nhược Tuyết đang ở đâu? Ngươi nuốt thần hồn của cô ấy rồi sao?"
Tuyết Nữ cười: "Ta nuốt thần hồn của cô ta, thế khác gì tự làm bẩn chính mình?"
"Ta bị trấn áp trên một đại lục đầy băng lạnh không biết bao nhiêu năm, ngươi biết chỗ đó lạnh cỡ nào, làm người ta tuyệt vọng cỡ nào không?"
"Ta đã phóng ra một tia khí tức, âm thầm dẫn dắt Hạ Nhược Tuyết tìm tới ta, ta đoạt lấy thân thể này, lấy được toàn bộ ký ức của cô ta!"
"Còn thần hồn của Ha Nhược Tuyết, se bị giam dưới lớp băng van năm mãi mãi! Ngưoi sẽ không tìm được cô ta đâu, cô ta cũng vĩnh viễn không được siêu sinh!"
Ánh mắt Diệp Bắc Minh lạnh thấu xương!
Anh cứ nhìn Tuyết Nu cham cham!
Khiến cô ta cũng không kìm được mà rùng mình!
Tuyết Nữ quay đầu nhìn Ngô Cầm Sơn: "Ngô lão, xem ra chúng ta không thu phục được Diệp Bắc Minh rồi, cứ ném hằn vào Tinh Viên Lâu đi!"
Ngô Cầm Sơn mặt may sa sam: "Đành vậy thôi!"