Một kiếm mang sức mạnh gấp trăm lần chém ra, gã đàn ông cảnh giới Hỗn Nguyên kia đã tổn hao thần lực nghiêm trọng, cộng thêm huyết khí bị hao hụt từ trước, nên căn bản không đỡ được nhát kiếm này!
"Ngươi dám vung kiếm chém ta ư?"
Gã đàn ông thật sự không dám tin!
Hắn cuống cuồng xuất thủ chống đỡ!
'Rắc!' xương hai cánh tay gãy nát!
'Rắc! Ngực nổ tung!
'Rắc!' Thân thể vỡ vụn!
Cuối cùng 'rầm một cái, thân xác tàn tạ đổ rầm xuống khu an toàn như chó chết!
Thoi thóp hấp hối, trọng thương gần chết!
"Ta có thể sống lại! Còn ngươi mà không hồi sinh được, thì chỉ có thể chết thôi!"
Giọng nói như tử thần vang khắp không gian!
Chứng kiến cảnh này!
Chu Nguyên sợ choáng váng, đầu ong ong, hắn ta chưa gặp kiểu người này bao giờ!
'Rốt cuộc vị đại nhân này có lai lịch gì vậy? Đây là công pháp nghịch thiên gì vậy, thế mà có thể hồi sinh vô hạn?'
Diệp Bắc Minh sải bước đến khu an toàn!
Một cước giẫm xuống!
Bùm! Gã đàn ông đánh anh nổ banh xác mấy chục lần, giờ đã nổ thành huyết vụ ngay tại chỗ!
"Hít ... "
Hơn chục thân ảnh trong khu an toàn, lập tức đứng bật dậy, hít một ngụm khí lạnh!
Kể cả người đàn ông cụt tay canh cửa đá tầng ba cũng không kìm được mở mắt, nhìn Diệp Bắc Minh chẳm chắm!
"Chàng trai, rốt cuộc ngươi là ai? Tại sao phải đối đầu với bọn ta?"
Diệp Bắc Minh đứng chắp tay sau lưng, tựa như một Tử Thần: "Ta không có hứng thú với các ngươi, trả lời câu hỏi lúc nãy của ta!"
"Đoàn Thiên Đức?"
Người đàn ông cụt tay nhíu mày, nghĩ vài giây chợt nhớ ra: "Ta nhớ người này, nghìn năm trước đúng là hằn từng tới đây!"
"Nhưng lúc đó ta gặp hẳn ở tầng bốn, chắc hẳn đã sống sót tiến vào tầng năm rồi!"
"Tầng năm?"
Diệp Bắc Minh suy tư, sau đó anh sải bước đi thắng tới khu an toàn!