Chu Nguyên tròn mắt nhìn!
Con Hắc long này chiếm đóng ở đây bao năm, không biết đã nuốt sống biết bao cường giả! Con rồng này không chỉ có thân thể mạnh mẽ vô cùng, đáng sợ hơn là dòng Hỗn Độn nham thạch này, cường giả cảnh giới Hỗn Nguyên mà dính một chút thôi, huyết nhục cũng sẽ tan chảy, cực kỳ đáng sợ!
Nhưng Diệp Bắc Minh không sợ đám Hỗn Độn nham thạch này!
Thân thể còn mạnh hơn Huyết Long nhiều!
Áp đảo trên mọi phương diện!
"Tại sao ngươi lại ở đây?"
Diệp Bắc Minh đứng trên đầu rồng.
Hắc long trả lời: "Ta cũng không biết, ta bị người ta bắt, rồi ném vào đây."
"Người đó bảo, ta phải nuốt một triệu tỷ tu võ giả, hoặc đợi được một người có thể khiến ta thần phục thì mới được rời đi!"
Diệp Bắc Minh ngẩn ra.
Một triệu tỷ tu võ giả?
"Hiện tại ngươi đã nuốt bao nhiêu người rồi?"
"Khoảng hơn ba mươi tỷ ... " Hắc long lắc đầu: "Ta không nhớ con số cụ thể, nhưng ta hẳn có thể rời khỏi đây được rồi!"
"Ò?'
Hắc long lập tức nói: "Đại nhân, thực lực của ngài vượt xa ta!"
"Hơn nữa ngài còn không sợ Hỗn Độn nham thạch, chắc chẳn ngài là người mà ta đang chờ!"
"Ngài hãy thu nhận ta đi, ta nguyện thần phục dưới chân ngài!"
Diệp Bắc Minh suy tư một lát: "Được!"
Chỉ với một ý niệm, tầng sáu nghĩa địa Hỗn Độn mở ra!
"Vào đi!"
"Đa tạ đại nhân!"
Hắc long mừng rỡ, lập tức lao thẳng vào không gian hỗn độn tầng sáu!
Chu Nguyên ngẩn tò te, con Hắc long này thần phục rồi hả?
Diệp Bắc Minh bỏ qua phản ứng của Chu Nguyên, tiếp tục tiến bước, nhưng trong đầu lại vang lên giọng của tháp Càn Khôn Trấn Ngục: "Nhóc con, đừng đii vội!"
"Tiểu Tháp, sao vậy?" Diệp Bắc Minh nghi hoặc.
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói: "Đám Hỗn Độn nham thạch này là đồ tốt! Không thể lãng phí được, để bổn tháp ăn một ít!"
"Ông còn nuốt được cái này hả?"