MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Diệp Bắc MinhChương 8077: Lão phu không có ác ý

Đồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Diệp Bắc Minh

Chương 8077: Lão phu không có ác ý

429 từ · ~3 phút đọc

"A ... người trẻ tuổi, đừng xúc động! Xúc động là ma quỷ!"

"Lão phu không có ác ý, ta chỉ còn mỗi đạo thần hồn này thôi, nếu ngươi diệt thần hồn ta, ta ... ta sẽ mất mạng đấy!" Một giọng nói già nua còn kích động vang lên.

Diệp Bắc Minh cười lạnh: "Suýt thì khiến ta tự moi tim mình ra, ngươi còn bảo ngươi không có ác ý?"

Giọng nói trong hũ gốm tiếp tục truyền ra: "Khụ khụ ... chẳng phải ta đã để các ngươi tự chọn sao?"

"Hơn nữa, lúc các ngươi chọn tử vong, hoàn toàn cam tâm tình nguyện!"

"Cho bọn họ chết vì thứ mình yêu thích, chẳng lẽ không tốt sao?"

"Không tin thì nhìn vị cô nương này đi, ban nãy cô nương này cực kỳ cam tâm tình nguyện đấy! Cô ấy thích ngươi như thế, sẵn sàng trao trái tim cho ngươi, có thể nói là chân tình trời đất chứng giám!"

Diệp Bắc Minh khẽ quát: "Im mồm!"

Tuyết Nữ nghĩ tới hình ảnh lúc nãy, mặt càng nóng bừng, cô ta tức giận quát: "Ngươi nói linh tinh gì đấy? Rốt cuộc ngươi là thứ gì vậy?"

"Khụ khụ ... lão phu không phải thứ gì ... a phi phi phi!" Giọng nói trong hũ gốm đổi giọng, hắng giọng một cái: "Lão phu không phải người ... "

" ... Cũng không đúng! Khụ khụ ... lão phu vốn không phải người ... ây, nói thế nào đây!"

"Lão phu là một linh thể, sinh ra đã chỉ có trạng thái thần hồn!"

"Tiếc là bị người ta nhốt trong cái hũ rách này, vô số năm trôi qua, lão phu đã dung hợp hoàn toàn với cái hũ này rồi!"

Diệp Bắc Minh hỏi: "Ngươi không phải nhân loại à?"

Tồn tại trong hũ gốm trả lời chắc nịch: "Đương nhiên không phải!"

Diệp Bắc Minh nhíu mày: "Vậy tại sao ngươi lại hại người?"

Tôn tại trong hũ gốm bất lực nói: "Ta bị người ta nhốt ở đây, người đó yêu cầu ta giết sạch tất cả những kẻ bước vào đây!"

"Nếu có người có thể rời đi, thế thì kệ hắn đi!"

"Nếu hắn có thể tìm ra sự tồn tại của ta, ta sẽ đi theo hắn, nói cho hắn biết một chuyện ... ơ? Không đúng ... "

Đột nhiên.

Tôn tại trong hũ gốm như nghĩ ra điều gì đó, giọng nói trở nên kích động!

"Ngươi tìm được ta rồi? Theo lời người kia, ta có thể rời khỏi đây rồi!"

"Ha ha ha ... tốt! Tốt quá! Chàng trai, mau mang ta theo!"