Hai ngày sau vụ bắt giữ, Macau chìm trong một bầu không khí ngột ngạt. Nam Cung Diễn không hề ngồi yên. Bằng thế lực của mình, hắn đã mua chuộc được một cai ngục thân cận trong khu biệt giam để có thể lén lọt vào bên trong.
Đêm khuya, khi tiếng bước chân của tuần tra thưa dần, cánh cửa sắt dày nặng của phòng giam Mộc Hy khẽ mở. Một bóng đen cao lớn lẻn vào. Mộc Hy ngay lập tức bật dậy, thủ thế tấn công, nhưng mùi hương bạc hà quen thuộc đã khiến cô khựng lại.
"Anh điên rồi sao? Ở đây có camera!" Mộc Hy thầm thì, giọng lo lắng nhưng không giấu nổi sự vui mừng.
"Tôi đã làm nhiễu tín hiệu trong vòng 15 phút," Nam Cung Diễn tháo bỏ chiếc mũ lưỡi trai, kéo cô vào lòng ôm chặt. "Em có sao không? Hắn có làm gì em không?"
Mộc Hy lắc đầu, tựa vào lồng ngực ấm áp của anh. "Tôi ổn. Dữ liệu đã truyền đi được 80% rồi. Chỉ cần một đêm nữa thôi."
Nhìn cô gái nhỏ nhắn bị nhốt trong không gian tối tăm, ẩm thấp, trái tim Nam Cung Diễn như bị ai bóp nghẹt. Hắn hận mình không thể ngay lập tức mang cô đi. Sự khao khát, nỗi nhớ nhung và cả sự lo lắng bấy lâu nay bùng phát. Hắn nâng cằm cô lên, hôn cô một cách điên cuồng, như muốn bù đắp cho những đau đớn mà cô phải chịu đựng.
Trong căn phòng giam chật hẹp, giữa những bức tường đá lạnh lẽo, một ngọn lửa tình rực cháy nồng nàn. Nam Cung Diễn ép cô vào tường đá, đôi tay thô báp lướt trên làn da mịn màng đã bắt đầu thấm mồ hôi của cô. Hắn cởi bỏ bộ đồng phục phạm nhân rộng thùng thình của cô, để lộ cơ thể vẫn còn in hằn những vết xước nhẹ từ vụ nổ ở cảng.
Sự xâm nhập diễn ra mãnh liệt và đầy khao khát. Mộc Hy ôm chặt lấy cổ anh, đôi chân vòng qua thắt lưng săn chắc của Nam Cung Diễn. Cô không còn là đại úy cảnh sát kiên cường, anh cũng không còn là ông trùm Macau lạnh lùng. Lúc này, họ chỉ là hai con người đang khao khát hơi ấm của nhau giữa ranh giới sống chết.
Tiếng rên rỉ nhỏ vụn của Mộc Hy bị anh nuốt chửng trong những nụ hôn sâu. Mỗi cú thúc của Nam Cung Diễn đều như muốn nói lên sự đau lòng và yêu thương của anh dành cho cô. Anh chiếm hữu cô như muốn khảm sâu hình bóng này vào tâm khảm, để dù có chuyện gì xảy ra, họ cũng sẽ mãi mãi thuộc về nhau.
Trận hoan lạc diễn ra trong sự căng thẳng tột độ vì sợ bị phát hiện, khiến mọi cảm xúc đều trở nên nhạy cảm và thăng hoa hơn bao giờ hết. Mộc Hy cảm thấy mình như một đóa hồng dại đang nở rộ giữa bùn lầy, mạnh mẽ và kiêu hãnh.
"Hy... xong việc này, chúng ta sẽ rời khỏi Macau," anh thầm thì khàn đặc bên tai cô khi cả hai cùng đạt đến đỉnh điểm.
Mộc Hy mỉm cười, nước mắt khẽ lăn dài. Cô biết anh đang vẽ ra một tương lai tươi sáng cho cả hai, một tương lai nơi anh không còn là tội phạm và cô không còn phải sống trong lừa dối.
"Anh Diễn, hãy hứa với tôi, anh phải an toàn rời khỏi đây trước," cô thầm thì khi anh đang giúp cô mặc lại quần áo.
Nam Cung Diễn hôn lên trán cô một lần cuối đầy trân trọng. "Tôi chờ em ở cảng số 4 vào đêm mai. Đừng để tôi phải đợi lâu."
Hắn biến mất vào bóng tối nhanh như lúc xuất hiện. Mộc Hy ngồi lại trên chiếc giường sắt, lòng cô tràn đầy sức mạnh. Cô không còn sợ hãi bóng tối này nữa, vì cô biết ở ngoài kia, có một người đang sẵn sàng vì cô mà đánh đổi cả giang sơn.
Sáng hôm sau, Mộc Hy nhận được tin nhắn mã hóa qua chiếc hoa tai: Dữ liệu đã truyền xong 100%. Lệnh bắt giữ Cục trưởng Vương đã được phê duyệt từ Trung ương.
Mộc Hy nhếch môi cười. Vở kịch đã đến lúc hạ màn, và những kẻ thủ ác sẽ phải trả giá dưới ánh sáng của công lý mà cô hằng tôn thờ.