MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm NhấtChương 1091: “Một nhát kiếm thôi, không nhất thiết phải cảm ơn”.

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

Chương 1091: “Một nhát kiếm thôi, không nhất thiết phải cảm ơn”.

427 từ · ~3 phút đọc

Lâm Nhất cất kiếm vào vỏ. Phong Dã đang nấp trong bóng tối nhìn thấy cảnh này thì vô cùng chấn động.  

Hắn ta cũng có thể giết được ba người Ma Diễm Tông này, nhưng chỉ với một nhát kiếm đã giành thế áp đảo như Lâm Nhất, hắn ta nghĩ mình không thể làm được.  

Hắn ta lập tức từ bỏ ý định đánh nhau với Lâm Nhất, không nên động vào người này vẫn hơn.  

Nghĩ vậy, Phong Dã nở nụ cười, đứng lên nhảy tới bên cạnh Lâm Nhất hỏi: “Tiểu tử, ngươi định làm gì với nữ nhân này?”  

Lâm Nhất quay lại nhìn thì thấy Liễu Nguyệt đang lo sợ nhìn hắn trong bộ dạng áo không đủ che thân.  

Trong mắt nàng ta có kinh ngạc, sợ hãi, còn có một chút khó tin.  

Phù!  

Lâm Nhất vỗ nhẹ vào túi trữ vật, ném một chiếc áo khoác lên người nàng ta.  

“Đi thôi”.  

Sau đó hắn quay lại kéo Phong Dã đi.  

“Tiểu tử, ngươi kéo ta làm gì, ta đây vẫn chưa nhìn đủ đâu đấy...”  

Đôi mắt háo sắc của Phong Dã đảo qua Liễu Nguyệt, vừa bị Lâm Nhất kéo đi thì lập tức bất mãn quát.  

Liễu Nguyệt đứng dậy cầm lấy áo khoác do Lâm Nhất ném tới, ánh mắt phức tạp, hồi lâu sau mới gọi: “Lâm Nhất!”  

“Có chuyện gì không?”  

Lâm Nhất dừng bước nhưng không xoay người lại.  

“Cảm ơn ngươi”.  

Ba chữ rất đơn giản nhưng lại vô cùng phức tạp đối với Liễu Nguyệt, thậm chí phải khó lắm mới nói nên lời.  

“Một nhát kiếm thôi, không nhất thiết phải cảm ơn”.  

Lâm Nhất xua tay, tiếp tục đi về phía trước.  

Mặc dù Liễu Nguyệt có ân oán với hắn, nhưng dù sao cũng là nữ nhân. Nàng ta gặp phải chuyện như vậy, nếu là nam nhân thì phải đứng ra ngay, không nên chần chừ.  

Trên thế giới này, hai chữ hào hiệp là quan trọng nhất đối với nam nhân. Bọn đạo chích này giết thì cũng giết rồi.  

Liễu Nguyệt ở đằng sau nghe vậy thì sững sờ, một nhát kiếm thôi.  

Có lẽ trong mắt hắn, nỗi nhục và mối thù mà nàng ta cho rằng rất lớn chỉ là một nhát kiếm thôi.  

Thương thay nàng ta lại dây dưa, ghi hận mãi không quên.  

Nhưng không ngờ lúc nàng ta tuyệt vọng và bất lực nhất, người mà nàng ta không thể ngờ tới lại ra tay cứu giúp.