MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm NhấtChương 1178: Đau quá…

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

Chương 1178: Đau quá…

548 từ · ~3 phút đọc

 Lâm Nhất nằm trên mặt đất đã tạm thời lấy lại được chút sức lực, có tia sáng loé lên nơi đáy mắt, bàn tay vỗ mạnh lên mặt đất.  

Hắn bật người bay lên, tay nắm đốc kiếm, để mặc những bông tuyết lạnh lẽo táp lên gương mặt mà xông thẳng về phía lão giả áo xám.  

“Không biết lượng sức”.  

Lão giả áo xám vẫn chưa chạm đất, nhìn thấy Lâm Nhất xông đến, khoé miệng cong lên nụ cười lạnh lùng.  

Bị trúng một đao của ông ta mà vẫn còn dám xông đến đây chịu chết.  

Nhưng nụ cười của ông ta đã đông cứng ngay sau đó, Lâm Nhất trong không trung bỗng hoá thành chín đạo tàn ảnh, giống như bóng mây mờ ảo rồi bỗng nhiên tan ra, thực thực giả giả, kiếm thế mênh mông chập chờn khiến ông ta khó lòng mà tìm ra được người thực.  

“Chết!”  

Chín đạo tàn ảnh kia bỗng chồng lên nhau ở một phía bên cạnh, vào giây phút khi tàn ảnh chồng lên nhau, có ánh trăng biến hoá ngay trên người Lâm Nhất.  

Lập loè khi mờ khi tỏ, khi tròn khi khuyết, liên tục biến đổi.  

Đợi khi một kiếm của Lâm Nhất đâm qua, sau cơn mưa trời hửng nắng, ánh sáng rạng rỡ. Kiếm mang tựa như bông hoa đang dần nở rộ, trời cao trong xanh, sóng nước biêng biếc, hoa rơi và trăng sáng cùng bay múa, dòng nước trong mát như sắc trời mùa thu.  

Một kiếm này, Thuỷ Nguyệt Kính Hoa, như mở ra một mặt vô cùng đẹp đẽ của những bông tuyết tung bay ngập trời.  

Phập!  

Lão giả áo xám hầu như không kịp phản ứng lại đã bị kiếm này chém trúng yết hầu.  

Máu trào ra từ trên cổ, bắn ra những tia máu đỏ tươi.  

Trong màn gió tuyết mênh mông, vị trưởng lão cảnh giới Tử Phủ cực kỳ ngang tàng này đang ôm chặt lấy cần cổ mình, gương mặt chứa đầy vẻ không cam tâm ngã xuống.  

Vào giây phút khi ông ta ngã xuống, Lâm Nhất mới thả lỏng cơ thể, nôn ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trở nên trắng bệch.  

Trông hắn dường như còn thê lương hơn cả những bông tuyết tung bay khắp trời này.  

Đau quá…  

Lâm Nhất cảm thấy đầu mình sắp nứt ra, sức lực toàn thân giống như một quả bóng da bị xì hơi đang không ngừng trôi mất.  

Thôi thúc lưỡi đao Xích Diễm vốn đã hao đi gần hết Chân nguyên của hắn, trúng thêm một đao của lão giả cảnh giới Tử Phủ cũng đặt hắn vào trong trạng thái trọng thương.  

Đao kia quá mức tàn ác, nó đến từ một đao khách cảnh giới Tử Phủ, một đao có thể khiến người ta cảm thấy tuyệt vọng.  

Gắng gượng chịu đựng thương tích thi triển Kính Hoa Thuỷ Nguyệt không chỉ khiến hắn phải hao sạch Chân nguyên mà thậm chí còn là bội chi nghiêm trọng.  

Lúc này thả lỏng cơ thể, hắn mới cảm nhận được cơn mệt mỏi và đau đớn vô tận từ khắp nơi trên cơ thể truyền đến, xông thẳng lên não.