MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm NhấtChương 534: “Lấy cho chó ăn đi!”

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

Chương 534: “Lấy cho chó ăn đi!”

402 từ · ~3 phút đọc

 Nhưng Đại Huyền đan cực phẩm này thực sự do Khô Vân luyện chế... Ông ta cùng với Lâm Nhất luyện chế.  

Nếu không có ông ta, chỉ dựa vào Lâm Nhất thì hiển nhiên không thể luyện chế ra được.  

Nếu Lâm Nhất muốn, hắn hoàn toàn có tư cách bước lên bục cao, đứng bên cạnh Nguỵ Nhạc để đón nhận niềm vinh quang được muôn người chú ý này.  

“Cảm ơn Phù Quang đại sư đã chứng minh sự trong sạch cho Vạn Bảo Các. Người đâu, mời đại sư ra ngoài!”  

Nguỵ Nhạc cao giọng nói, mặt không chút cảm xúc.  

Vù!  

Hai cao thủ cảnh giới Huyền Võ tầng thứ tám nhanh chóng xuất hiện, người giữ bên trái, người bên phải, lôi Phù Quang ra ngoài.  

Sau hôm nay, Phù Quang không còn mặt mũi nào xuất hiện ở Đế Đô nữa. Ông ta đã mất hết danh dự, vĩnh viễn không thể trở mình, chỉ có thể trở thành trò cười để mọi người ở hoàng thành Đế Đô cười nhạo.  

Đến khi bóng lưng đối phương biến mất, Nguỵ Nhạc mới cười bảo: “Luyện chế Đại Huyền đan cực phẩm quá tốn sức, Khô Vân đại sư sẽ tạm thời không luyện chế tiếp nữa, nhưng đại sư sẽ tiếp tục ở lại Vạn Bảo Các để luyện chế Đại Huyền đan bảy phần dược tính cho mọi người. Vạn Bảo Các luôn mở cửa đón chào, mọi người có thể đến bất cứ lúc nào!”  

Người của Vạn Bảo Các dám đuổi Phù Quang đi nhưng không dám động tới Liễu Nguyệt.  

Liễu Nguyệt nhìn Khô Vân đang đứng trên bục bằng ánh mắt đầy khó tin, nghĩ thầm mối quan hệ của ông ta và Lâm Nhất.  

Lòng nàng ta chợt căng thẳng, thế chẳng phải bốn mươi nghìn viên linh ngọc của nàng ta đều sẽ đưa hết cho Lâm Nhất sao?  

Nàng ta lập tức biến sắc, đưa mắt nhìn sang Lâm Nhất thì thấy hắn mỉm cười, nâng ly lên với mình: “Liễu cô nương, đa tạ bốn mươi nghìn viên linh ngọc của ngươi. Cuối tháng này, nếu tại hạ may mắn không chết sẽ ghi nhớ ân tình của ngươi!”  

Liễu Nguyệt tức giận đến mức hai mắt đỏ ngầu!  

Nàng ta xoè tay cầm lấy bình ngọc đựng đan dược, ném mạnh về phía Lâm Nhất.