MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm NhấtChương 5422: Khoảnh khắc

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

Chương 5422: Khoảnh khắc

684 từ · ~4 phút đọc

Kính Nguyên Thiên, thánh khí chí tôn của Cung Thiên Hương!

Chỉ riêng bốn chữ thanh khí ch ton thoi cung đủ để nói ro kính Nguyên Thiên mạnh đến mức nào, chẳng cần thêm bất kỳ lời tô vẽ nào khác.

Khoảnh khắc vật ấy xuất hiện, những người khác trong Cung Thiên Hương dù không ở thánh đàn Thiên Hương cũng lập tức cảm nhận được, trong đó đương nhiên có cả Nguyệt Vi Vi ở đỉnh núi tuyết.

Bên hồ thánh giữa núi tuyết, Nguyệt Vi Vi chân trần khiêu vũ trên mặt hồ, dáng múa của nàng ta tuyệt đẹp.

Động tác khi thì nhẹ nhàng linh hoạt, khi lại mạnh mẽ có lực, quanh thân nàng ta có những dải lụa đỏ bay lượn. Những dải lụa ấy như sóng nước dập dờn, trông có vẻ nhẹ nhàng uyển chuyển, nhưng ẩn chứa sức mạnh vô cùng hùng hậu.

Vèo!

Mũi chân Nguyệt Vi Vi khẽ điểm lên mặt hồ, cả người xoay tròn giữa không trung, trong lúc chuyển động, thân hình hoàn mỹ của nàng ta nhẹ nhàng bay lên.

Vù vù vù!

Những dải lụa lập tức vây quanh nàng ta, lượn quanh thành từng vòng tròn liên tiếp, nhìn từ xa như sóng đang dập dờn.

Từng dải lụa riêng lẻ hợp lại thành biển đỏ mênh mông, tựa như biến thành tấm vải đỏ khổng lồ đang căng rộng.

Tấm vải đỏ ấy lay động như đại dương dậy sóng, mà nàng ta như tiên tử đang múa giữa sóng biển, mỗi cái nhíu mày mỗi nụ cười đều chứa mị lực vô tận, khiến đỉnh núi tuyết trắng xóa ấy bỗng rực rỡ muôn màu, đẹp đến mức chẳng lời nào có thể diễn tả.

Đột nhiên, nàng ta dừng lại, ngẩng đầu nhìn kinh ngạc nói: "Kính Nguyên Thiên!"

Kính Nguyên Thiên sao lại xuất hiện rồi?

Đó là thánh khí chí tôn của Cung Thiên Hương, khi thánh khí chí tôn của bất cứ tông môn nào được gọi ra, nhất định đã xảy ra chuyện cực trọng đại.

Hình như là ở hướng thánh đàn, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Ánh mắt Nguyệt Vi Vi chuyển động, nàng ta thật sự quá tò mò, hai năm nay bị giữ lại trong Cung Thiên Hương, chẳng được đi đâu, nàng ta đã sắp chán chết rồi.

Đi xem thử!

Nguyệt Vi Vi len lén đảo tròng mắt, liếc mắt về phía một ngọn đồi xa, rồi cười híp mắt nói: "Cô cô, kính Nguyen Thien xuat hiện rồi!"

"Không được phép đi!"

Trên ngọn đồi truyền đến một giọng nữ uy nghiêm, lạnh lùng nói: "Cửu Thiên Huyền Vũ có tổng cộng mười tám đoạn, mỗi đoạn lại có chín tiểu tiết, mỗi tiết một trăm linh tám động tác. Đoạn Tứ Hải Thừa Phong này con vẫn chưa nhảy tốt, thì không được phép đi!"

"Cô ... Cô!"

Nguyệt Vi Vi phụng phịu làm nũng, dáng vẻ đáng thương khiến ai nhìn cũng mềm lòng.

"Ngoan ngoãn nhảy đi, chuyện đó chẳng liên quan gì đến con."

Giọng nữ uy nghiêm trên đồi đã dịu lại nhiều, nhưng vẫn không cho phép nàng ta đi ra ngoài.

"Hẹp hòi."

Nguyệt Vi Vi lè lưỡi, nét ấm ức biến mất, vẻ mặt trầm ngâm, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế nhỉ?

Ầm ầm!

Tại thánh đàn Thiên Hương, thánh khí chí tôn lơ lửng dừng lại cách đỉnh đầu mọi người cả nghìn mét.

Thánh uy chí tôn bao phủ, toàn bộ thánh đàn lớn lặng ngắt, tất cả mọi người đều kinh hãi. Rõ ràng chẳng ai ngờ mọi chuyện lại phát triển đến mức này, ban đầu chỉ là muốn xem thử người mà Huyền Nữ điện hạ đề cử rốt cuộc là ai.

Chỉ là hóng chuyện thôi, nào ngo đến mức khiến cả kính Nguyên Thiên phải xuất hiện.

Lâm Nhất nhìn kính Nguyên Thiên giữa trời, hơi chột dạ, ngượng ngùng cười nói: "Thanh trưởng lao không cần chơi lớn như vậy đâu, ta đa thua nhan mình là công tử Táng Hoa rồi, ngươi chỉ cần nhìn xem ta có Thần Long Cốt hay không là biết mà."

Phì!

Không biết xấu hổ!