MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm NhấtChương 5793: Chắc chắn là chí bảo!

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

Chương 5793: Chắc chắn là chí bảo!

587 từ · ~3 phút đọc

Bảo liên Huyền Lôi là thánh khí song tinh danh xứng với thực, khắc ấn Tinh Diệu Kim và Tinh Diệu Hỏa, nặng đến vạn đỉnh.

Chắc chắn là chí bảo!

Chắc chắn Mai Tử Họa không dám động vào nữa, vừa mới làm màu suýt nữa mất nửa cái mạng, nhưng với thân thể của Lâm Nhất thì chẳng sợ gì.

Du co thuc giuc Huyen Loi Thanh Hoa, vô y lam tổn thương bản thân, Lâm Nhất vẫn có thể dùng thần cốt Thanh Long để hồi phục.

Cổ Tuấn nhìn Lâm Nhất tức giận nói: "Nói thật cho ngươi biết, không có huyết mạch dòng dõi Lôi Đình Huyền Vũ, muốn thúc giục bảo liên Huyền Lôi này, kết cục sẽ không khá hơn Mai Tử Họa là mấy."

Tất nhiên Lâm Nhất không tin ông ta nói bừa, thản nhiên nói: "Ta có thánh thể Thương Long, chút tổn hại này đủ sức chịu được, nếu tìm được Huyền Lôi Thánh Điển, tra ra ấn chú tương ứng của thánh ấn Huyền Lôi, chưa chắc không thể luyện hóa."

Cổ Tuấn hừ hừ, không phản bác gì.

Lúc này Mai Tử Họa cũng lặng lẽ mở mắt, ngay khoảnh khắc mở mắt, y nhanh chóng vung vẩy tay phải.

Lấy ra cây đàn cổ, mười ngón biến hóa, linh hoạt vô cùng.

Âm thanh đàn vang lên du dương trầm bổng từ đầu ngón tay y, Mai Tử Họa vô cùng vui mừng nói: "Lâm huynh, ta khỏi rồi, lần này thật sự nhờ ngươi cả đấy!"

Lâm Nhất nói: "Đúng lúc, ta cũng có chuyện muốn nói với ngươi, bảo liên Huyền Lôi này để ta tạm giữ được không?"

“Đừng đừng đừng, ngươi cứ cầm dùng đi, ta không muốn động vào nữa đâu, dù có là thánh khí Chí Tôn ta cũng không cần."

Mai Tử Họa đã sinh tâm lý sợ hãi với bảo liên Huyền Lôi này, vội vàng xua tay

nói

“Ngươi đúng là yếu quá, chẳng phải suýt chút nữa bị cắt mất cái đó à!"

Cổ Tuấn vừa uống rượu vừa khinh bỉ nói.

Sắc mặt Mai Tử Họa đen kịt, nói: “Lão tiền bối, ông đừng nói nữa, lần này suýt thì bị ông hại chết, may mà có Lâm huynh đệ ở đây."

Cổ Tuấn khinh bỉ nói: "Thằng nhóc vô lương tâm, lão phu có lòng tốt bụng mà bị chó ăn mất, nếu không có ta ở đây, cái mạng gốc của ngươi cũng khó mà giữ được! Thói đời nóng lạnh, lòng người chẳng còn như xưa ... "

Vẻ mặt ông ta u oán, khiến trong chốc lát Mai Tử Họa cũng khó mà phân biệt thật giả.

Lâm Nhất ngẫm nghĩ hồi lâu về bảo liên Huyền Lôi, nói: "Đừng nghe ông ta nói bậy, món này cứ để ta giữ trước, có được bảo vật song tinh này, lát nữa vào điện Huyền Lôi thì chúng ta có cơ hội rất lớn."

Vút!

Nửa canh giờ sau, có bóng người màu đỏ như lửa xuất hiện trong tầm mắt ba người.

"Công tử!"

Chính là An Lưu Yên, người đã tách ra sau khi rời Lâm Nhất, luôn tìm cơ hội đi theo hắn, khi nhìn thấy Lâm Nhất bình yên vô sự, trong đôi mắt đẹp lộ rõ vẻ mừng rỡ.

Lâm Nhất mỉm cười với nàng ta, thấy An Lưu Yên bình an, hắn cũng nhẹ nhõm không ít.

Trước đó để dẫn dụ Ma Linh mắt bạc rời đi, đã để An Lưu Yên một mình, thực ra Lâm Nhất rất lo cho sự an toàn của nàng ta.