MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm NhấtChương 5983: Đi xem thử vậy

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

Chương 5983: Đi xem thử vậy

568 từ · ~3 phút đọc

"Thiên Khung Kiếm Ý của ngươi đã đến hóa cảnh đỉnh phong, nếu muốn tiến thêm bước nữa, có thể đến nui Tru Tiên xem thử."

Long Vận Đại Thánh nói xong lập tức rời đi.

Lâm Nhất đi trong run rẩy, vậy mà ngay cả cảnh giới kiếm ý thật sự của hắn đối phương cũng biết rõ.

Đợi khi đi ra khỏi khu rừng rậm này, Lâm Nhất mới phát hiện sau lưng mình đã ướt đẫm, rất nhiều lúc quả thật là kẻ không biết thì không sợ.

Ban ngày trên tế đàn Thiên Đạo, Lâm Nhất không biết đối phương là Đại Thánh, ngược lại chẳng hề kiêng dè, thậm chí còn dám buông lời muốn đi đánh đối phương.

Sau khi biết được từ miệng Phong chủ, chỗ nào cũng cẩn thận, hoàn toàn không thể làm được vẻ ung dung tự tại.

“Thiên Đạo Tông quả thật sâu không lường được, tùy tiện cũng gặp phải Đại Thánh, còn Bán Thánh thì càng nhiều vô số kể, cho dù có Quy Thần Biến cũng không thể bảo không có sơ hở."

Lâm Nhất khẽ cảm thán.

"Lâm Nhất, lão già khốn kiếp này xấu xa lắm, chắc chắn ông ta là biết ngươi đeo mặt nạ đi làm chuyện gì, chính là cố ý ép ngươi bái ông ta làm sư." Tiểu Băng Phượng trong hộp kiếm Tử Diên tức giận nói.

"Đương nhiên ta biết, ông ta đang giả ngu."

Lâm Nhất khẽ nói: "Nhưng ngươi nghĩ xem, ta đã viết chữ gì sau lưng Chương Nhạc, chuyện này mà để ông ta biết được, ngươi nghĩ ta còn sống nổi sao? Ông ta giả ngu, ta cũng chỉ có thể giả ngu."

"Hê hê, vị Đại Thánh này hình như rất coi trọng ngươi, tạm thời han là không có nguy hiểm gì, coi như là đánh bậy đánh bạ trúng, vừa hay có thể giao phó với vị Phong chủ kia." Tiểu Băng Phượng vui vẻ cười nói.

Lâm Nhất không nói gì, quyết định trước khi đại sư huynh chưa quay về, vẫn nên cố gắng tránh tiếp xúc với vị Đại Thánh này.

Nhưng núi Tru Tiên là nơi nào, thì phải đi dò hỏi.

Trở về nơi ở trên Tử Lôi Phong, Lâm Nhất còn chưa tu luyện được bao lâu thì trời đã sáng, đêm này quả thật đủ mệt.

Lâm Nhất mở mắt, nhìn ánh sớm ngoài cửa sổ, khẽ lẩm bẩm.

Còn chưa kịp nghỉ ngơi đôi chút, bên ngoài đã có đám người chạy đến, người dẫn đầu là Trần Phong trông vô cùng kích động.

“Đại sư huynh, không ổn rồi, không ổn rồi, xảy ra chuyện lớn rồi !! "

Mặt Trần Phong đầy vui mừng, vội vàng nói.

Trong lòng Lâm Nhất đại khái biết là chuyện gì, giả vờ không biết: "Chuyện

gì?"

"Hê hê, chuyện tốt, chuyện tốt!"

"Đại sư huynh, tên Chương Nhạc kia bị người ta lột sạch treo lên cây trước viện Huyền Nữ rồi!"

"Ha ha ha, không mặc gì cả, trần truồng mông treo cứng cả đêm."

"Đại sư huynh mau đi xem đi, bây giờ người của hai cung ba viện một trăm lẻ tám phong đều bị kinh động rồi, không đi là không còn chỗ đâu."

Trần Phong còn chưa kịp nói xong, những người khác đã phấn khích nói ra trước.

Vẻ mặt từng người hớn hở, trong mắt toàn là vẻ hả hê trên nỗi đau của người khác, cười đến ngả nghiêng.