MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm NhấtChương 6509: Còn về tài nguyên

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

Chương 6509: Còn về tài nguyên

1,420 từ · ~8 phút đọc

Lâm Nhất không ngốc, nhìn ra Tĩnh Trần Đại Thánh đang khơi chuyện.

Thiên Tuyền Kiếm Thánh rất sảng khoái, nói: “Dạ Khuynh Thiên, con cũng không cần khách khí, đại hội Danh Kiếm lần này, khiến con bỏ lỡ suất truyền thừa cảnh giới cấp Đế ở dãy núi Táng Thần, nhất định bổn Thánh sẽ bù đắp cho con, nhưng bây giờ chưa phải lúc. Đợi khi con tu luyện quyển Huỳnh Hỏa Thần Kiếm nhập thánh, đến cảnh giới thần hóa thật sự, bổn Thánh sẽ dạy con quyển nhập đạo, bây giờ vẫn chưa phải lúc."

“Còn về tài nguyên, con muốn công phá Niết Bàn tầng mười, hiện tại thiên tài địa bảo bình thường đều không có hiệu quả tốt với con. Nếu con muốn tiến vào Bán Thánh, ta có thể nghĩ cách, trước sách Thanh Long có thể bảo đảm con thăng cấp lên Bán Thánh."

Lâm Nhất nói: “Cảm ơn sư nương, về Niết Bàn tầng mười, con quả thực có chút nghi ngờ.”

Hắn rất khao khát Niết Bàn tầng mười, hai vị sư nương đều là Đại Thánh, có các bà ấy chỉ điểm chắc chắn sẽ làm ít công to.

Kế hoạch ban đầu của hẳn là vào tháp Thiên Luân, dựa vào tài nguyên bên trong và tốc độ thời gian để công phá Niết Bàn tầng mười.

Nhưng hai vị sư nương sau khi nghe xong, đồng thời lắc đầu.

Tĩnh Trần Đại Thánh mở miệng trước, nói cho hằn biết muốn công phá Niết Bàn tầng mười, chỉ dựa vào thời gian tích lũy là không thể.

Nếu dễ như vậy, thiên kiêu Niết Bàn tầng mười đã sớm phủ khắp nơi rồi.

Niết Bàn tầng mười cần căn cơ không thể tưởng tượng, chí bảo như đan Huyết Diễm Chân Long, ít nhất còn phải chuẩn bị ba loại.

Còn phải đối mặt với nguy hiểm cực lớn, chỉ cần sơ suất tu vi sẽ thụt lùi, thậm chí trở thành phế nhân.

Ba ngày trước, Lâm Nhất dừng tay khá sớm, nếu không khi thất bại hậu quả cũng vô cùng phiền phức.

Ngoài ra, còn phải dựa vào chút vận khí.

Không sai, chính là vận khí!

Hai vị sư nương đều đồng ý Lâm Nhất công phá Niết Bàn tầng mười, nguyên nhân cũng nằm ở hai chữ vận khí này.

“Bây giờ con vẫn là đứng đầu bảng Nhân Vương, bất kể là bảng Nhân Vương hay bảng Long Mạch, người có tên trên đó, khí vận đều sẽ mạnh hơn người thường." Tĩnh Trần Đại Thánh nghiêm túc nói.

Thiên Tuyền Kiếm Thánh cũng nói: “Bây giờ toàn bộ Đông Hoang, trong thế hệ trẻ nếu xét về khí vận, không có mấy người có thể so với con."

Lâm Nhất rất kinh ngạc, hằn luôn tin vào sự tồn tại của khí vận, nhưng đây vẫn là chuyện khá mơ hồ.

Không ngờ hai vị sư nương khẳng định như vậy.

“Khí vận thật sự tồn tại, nhưng cũng không phải vạn năng, nếu không nầm bắt được, khí vận của con cũng sẽ bị người khác cướp đi." Thiên Tuyền Kiếm Thánh bình tĩnh nói.

“Chắc con đã dùng qua quả Tam Sinh, trước khi thành Bán Thánh, tốt nhất đừng dùng bí bảo thời gian nữa." Tĩnh Trần Đại Thánh nói.

"Có cách nói này sao?" Lâm Nhất nói.

Tĩnh Trần Đại Thánh gật đầu: “Tuy tốc độ thời gian thay đổi, nhưng tuổi thân thể vẫn còn, tuổi thân thể có giới hạn thọ mệnh. Thọ mệnh thân thể với việc thăng cấp Bán Thánh, ít nhiều sẽ có ảnh hưởng. Nếu không thì cứ trốn trong đó tu luyện một trăm năm, ra ngoài vô địch cùng thế hệ rồi."

"Con có song long thánh thể còn đỡ, tốc độ lão hóa thân thể sẽ rất chậm, nhưng cuối cùng vẫn sẽ trôi qua."

Lâm Nhất gật đầu, tỏ ý đã hiểu.

Sau khi trả lời xong các nghi vấn khác của Lâm Nhất, Thiên Tuyền Kiếm Thánh rời đi.

Lâm Nhất nhìn bóng lưng bà ấy rời xa, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Sư nương, chuyện về Vương Mộ Yên ... "

Hắn kể chuyện Vương Mộ Yên đến tìm mình, kể với Tĩnh Trần Đại Thánh, hắn rất lo lắng âm mưu của người phụ nữ này.

“Bạch Tử Diên đã phái người đi theo dõi nàng ta rồi, con không cần quá lo lằng."

“Người bình thường, rất khó theo dõi được nàng ta."

Lâm Nhất thận trọng nói.

Vương Mộ Yên quá yêu dị, ngay cả Bán Thánh cũng chưa chắc có thể chống đỡ mị công của nàng ta, thậm chí không cần nàng ta thi triển mị công.

Bản thân nàng ta sinh ra đã hại nước hại dân, càng đến gần càng nguy hiểm, vô hình sẽ khuếch đại dục vọng trong lòng người.

Hẳn lo rằng theo dõi, không chừng trở thành người của Vương Mộ Yên.

Tĩnh Trần Đại Thánh cười nói: “Sư nương biết con lo cái gì, yên tâm, Bạch Tử Diên đã ra tay, nhất định sẽ theo dõi được nàng ta."

Bà ấy rất tin tưởng Bạch Tử Diên, ngoài việc chưởng quản viện U Lan, Bạch Tử Diên ở nhà họ Bạch cũng có tiếng nói rất lớn.

Mà nhà họ Bạch ở Thiên Đao Tông căn cơ rất sâu, so với nhà họ Vương còn mạnh hơn vài phần.

"Bây giờ là thời buổi nhiều chuyện, chuyện của con nhóc này, cung khong thể hoàn toàn để ý. Có hai việc, cần nói với con."

Tĩnh Trần Đại Thánh nghiêm túc nói: “Việc thứ nhất, chính là Thiên Huyền Tử đã gửi chiến thư đến Thần Đạo Các, sáu đại thánh địa, lão ta sẽ đến từng cái."

Lâm Nhất há miệng, Thiên Huyền Tử này thật sự muốn cân đo Đông Hoang sao?

“Còn việc thứ hai, ngày rằm tháng tám, sách Thanh Long sẽ giáng lâm Đông Hoang."

Cuối cùng cũng đến!

Trong lòng Lâm Nhất tính toán, cách sách Thanh Long hiện thế, cũng chỉ còn bốn tháng.

"Tin tức do Thần Long Sứ Mộc Tuyết Linh tự mình công bố, đến lúc đó đại yến sách Thanh Long, cũng sẽ do nàng ta chủ trì."

Sau khi trở về từ viện Huyền Nữ, Lâm Nhất càng cảm thấy thời gian cấp bách.

Bất kể là Thiên Huyền Tử muốn cân đo Đông Hoang, hay là thời gian sách Thanh Long giáng lâm đã xác định, đều cho hằn áp lực cực lớn.

Hằn nhìn thánh đan Thái Dương Thái Âm trong tay, nhìn viên đan Huyết Diễm Chân Long kia, cũng không vội luyện hóa.

Hắn bắt đầu luyện kiếm, hắn muốn tu luyện quyển Huỳnh Hỏa Thần Kiếm nhập thánh đến cảnh giới thần hóa.

Đây là cảnh giới trên hóa cảnh.

Nước chảy không tranh trước, tranh là không ngừng nghỉ.

Đây là nghĩa sâu xa của Kiếm Đế Ngự Thanh Phong, cuối cùng cũng không phải ý nghĩa của hắn, hắn vẫn phải biến nó thành của mình, đạt đến viên mãn chân chính.

Thời gian trôi qua không hay biết.

Ngày nọ, Tiểu Băng Phượng trở về, nàng ta rất nổi bật, đôi mắt đẹp sâu thầm mà sáng ngời.

"Thế nào? Những ngày bổn Đế không ở, có lười biếng không." Tiểu Băng Phượng nói.

Lâm Nhất nói: "Cũng ổn. Quyển nhập thánh sắp thật sự viên mãn rồi, Thiên Tuyền Kiếm Thánh giúp ta lấy phần thưởng quán quân, Tĩnh Trần Đại Thánh cho ta quyền phổ hoàn chỉnh của long quyền Chí Tôn, sư tỷ thứ hai còn cho ta viên đan Huyết Diễm Chân Long."

Tiểu Băng Phượng nghe mà trợn mắt há mồm, cái sau càng kinh động hơn cái trước, đến cuối cùng không nhịn được, có chút chua chát nói: “Sư nương sư tỷ của ngươi thật sự người nào cũng hào phóng, bổn Đế thì chẳng có gì cho ngươi."

Lúc này, màn đêm buông xuống, trời tối dần.

Trong mây ẩn chứa tiếng sấm trầm, dường như mưa lớn bất cứ lúc nào cũng sẽ đến.

Lâm Nhất cười, nói: “Bảo ngươi theo dõi Vương Mộ Yên, có động tĩnh gì không."

Tiểu Băng Phượng năm trên ghế mềm, lười biếng nói: “Yêu nữ này quá bình thường, chút dị thường cũng không có, hầu như đều ở trong cung Thiên Âm. Không phải nói nàng ta có rất nhiều đàn ông sao, sao bổn Đế không thấy ai, nàng ta có phải thật sự thích tên trai tồi như ngươi không."

Ngay sau đó, Tiểu Băng Phượng nói: “Nhưng hôm nay nàng ta có rời cung Thiên Âm, hình như có việc muốn ra khỏi tông, bổn Đế trở về trước."