Trên cánh tay quấn đầy dây leo, trong lòng bàn tay có nhụy hoa nở rộ, thiêu đốt huyết hỏa nóng rực.
Dưới ánh lửa, mặt nạ Ngân Nguyệt của Lâm Nhất cũng nhuộm thành màu đỏ máu.
Âm ầm ầm!
Kiếm Táng Hoa va chạm với dây leo xúc tu, một luồng lực lượng khổng lồ lập tức chấn tới khiến cả cánh tay hẳn tê dại.
Sức mạnh thật khủng khiếp!
Một kích này trực tiếp đánh hắn từ trên không rơi xuống đất.
Vút!
Nữ tử áo đỏ khôi phục hình người, từ trong biển mây bay ra.
Nàng ta cho rãng đối phương đã trọng thương, chắc chẳn không còn sức phản kháng.
“Không có động tĩnh?"
Nàng ta cúi đầu nhìn hố sâu bên dưới, thấy im lặng không tiếng động, khẽ nhíu mày, có chút tiếc nuối:
“Chết dễ vậy sao? Ta còn chưa dùng toàn lực mà ... "
“Ngươi chưa dùng toàn lực? Ta còn chưa thật sự rút kiếm đâu."
Một tiếng hừ lạnh vang lên sau lưng nàng ta.
Sắc mặt nữ tử áo đỏ lập tức đại biến.
Đồng tử co rút dữ dội.
Nàng ta chưa quay đầu, nhưng có thể cảm nhận rõ ràng-
Sau lưng đang có một luồng sát ý đáng sợ đến mức khiến tim nàng ta gần như ngừng
đập.
Vút!
Không chút do dự, nàng ta dang hai tay lao thằng về phía trước.
Bán Thánh đối với nguy hiểm có trực giác bản năng.
Nàng ta chạy rất nhanh, không hề do dự chút nào.
Nhưng kiếm của Lâm Nhất còn nhanh hơn!
Một chiêu Kính Hoa Thủy Nguyệt khiến không gian dập dềnh từng vòng sóng.
Hàng trăm bóng người của Lâm Nhất chồng lên nhau.
Kiếm quang lóe lên rồi biến mất.
Phụt!
Máu tươi bằn tung tóe.
Kiếm Táng Hoa chém thẳng lên cánh tay đối phương.
Thánh khí của nữ tử áo đỏ rất mạnh
Nhưng dù mạnh đến đâu cũng không thể chặn nổi một kiếm có song tinh diệu thánh kiếm gia trì thêm Tinh Hà kiếm ý.
Cả cánh tay lập tức bị chém đứt.