Táng Hoa Công Tử cũng là Lâm Nhất.
Cho nên dù lời gã có hấp dẫn đến đâu, Lâm Nhất nghe vào cũng chỉ thấy buồn cười.
“Vừa rồi chúng ta còn như tử địch."
"Giờ ngươi đã muốn liên thủ."
"Ngươi không thấy quá hoang đường sao?"
Thần tử Huyết Nguyệt cười nhạt:
"Có gì hoang đường?"
“Chỉ cần có lợi ích chung thì làm gì có kẻ địch vĩnh viễn."
"Cho dù sau này thật sự trở mặt ... "
“Nếu ngươi mạnh hơn ta, bản Thần Tử sẽ rất thức thời mà thần phục ngươi."
“Rồi chờ cơ hội giết lại sao?"
Lâm Nhất cười như có như không.
Thần tử Huyết Nguyệt chẳng hề để tâm, cười càng rực rỡ hơn:
“Như vậy chẳng phải rất thú vị sao?"
"Đời người vẫn nên có chút kích thích."
“Nuôi một con rắn độc bên cạnh còn hơn nuôi một con chó."
Dưới lớp mặt nạ, khóe miệng Lâm Nhất giật giật.
Tên này đúng là kẻ điên thật sự.
"Thương thế của ngươi hồi phục gần xong rồi."
"Đã đến lúc đưa ra quyết định."
Thần tử Huyết Nguyệt nheo mắt.
Gã sớm đã nhận ra Lâm Nhất đang cố kéo dài thời gian để hồi phục thương thế.
Nhưng gã không quan tâm.
Đó là sự tự tin tuyệt đối.
"Ta không thích nuôi rằn."
"Ta chỉ nuôi mèo."
Lâm Nhất đáp.
“Hửm?"
Thần tử Huyết Nguyệt hơi nhíu mày, như nhớ ra điều gì đó.
Mắt thần Tử Điện lóe sáng, gã quay đầu nhìn về phía đỉnh núi.
Bạch Tiêu không thấy nữa!
"Mau đi đi."
“Đừng nghĩ đến chuyện giết ta nữa."
“Không đi bây giờ, lát nữa muốn đi cũng không đi nổi đâu."
Lâm Nhất nhàn nhạt nói.
Âm!
Từ khu vực của Thiên Đạo Tông, một đám người lao tới.
Trên người ai nấy đều bùng phát thánh huy rực rỡ.
Không ngoại lệ, toàn bộ đều là Bán Thánh.
Đặc biệt là người dẫn đầu.
Khí tức trên người gã nóng rực như mặt trời ló dạng, ánh sáng không ngừng lan tỏa.
Kim Ngô Vệ của Thiên Đạo Tông đã tới!
"Triệu Thiên Du!”
"Ai cho ngươi lá gan dám làm loạn trên địa bàn Thiên Đạo Tông ta?"
Thanh niên áo trắng dẫn đầu lạnh giọng quát.
Ánh sang trên người rực ro vo cung, hoa quang chieu sang, xua tan toan bo bong toi.