MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm NhấtChương 6522: Chết tiệt!

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

Chương 6522: Chết tiệt!

501 từ · ~3 phút đọc

Đến khi gã hoàn hồn lần nữa, trên cổ đã xuất hiện một vệt máu.

Là Lâm Nhất nhân cơ hội ngàn năm có một ấy chém ra một kiếm.

Phụt!

Ngay sau đó, đầu gã trực tiếp bay lên.

“Ừm? Chết tiệt!"

Huyết Y Tôn Giả trên không quay đầu nhìn sang, vừa vặn thấy thi thể không đầu của Hoàng Y Tôn Giả ngã xuống đất, sắc mặt lập tức thay đổi.

Nàng ta lao từ trên trời xuống, đỡ lấy thi thể gã. Nhưng đầu lìa khỏi cổ, rõ ràng đã chết không thể chết thêm.

Khi nàng ta ngẩng đầu nhìn lại, Tiểu Băng Phượng đã mang theo Lâm Nhất cấp tốc rời

xa.

"Tên cặn bã, biết bổn đế lợi hại chưa? Thánh Đạo quy tắc ấy à, bổn đế vừa ra tay là tan ngay tức khắc. Không có bổn đế thì hôm nay ngươi chết chắc rồi."

Tiểu Băng Phượng cõng Lâm Nhất trên lưng, đắc ý nói.

“Chỉ là trò vặt thôi. Nếu là sức mạnh đại đạo thì ngươi đâu dễ ra tay vậy."

Lâm Nhất nâm trên lưng nàng ta, ngoái đầu nhìn lại, phát hiện một bóng máu ở ngoài trăm dặm vẫn đang truy đuổi không ngừng.

Chỉ là tốc độ của nàng ta so với Tiểu Băng Phượng vẫn chậm hơn nhiều.

Tiểu Băng Phượng thôi động thần văn ấn ký nơi mi tâm, rất nhanh đã bỏ xa Huyết Y Tôn Giả.

Nửa nén nhang sau.

Hai người tới một ngọn đồi, nơi đó có Bạch Tiêu đang hôn mê bất tỉnh, cùng Tiểu Tặc Miêu đầy vẻ cảnh giác.

“Ngươi nặng quá, mau xuống đi."

Tiểu Băng Phượng ghét bỏ nói.

Lâm Nhất đỏ mặt. Một đại nam nhân như hắn bị một cô bé cõng trên lưng, đây đúng là lần đầu tiên.

May mà còn đeo mặt nạ, Tiểu Băng Phượng không nhìn thấy vẻ ngượng ngùng của

hắn.

Lâm Nhất nghỉ ngơi chốc lát rồi đứng dậy, đi tới bên cạnh Bạch Tiêu. Tay phải đặt lên người gã, dùng Thanh Long thần cốt chữa thương.

Tiểu Băng Phượng biến sắc:

“Này này này! Bổn đế vất vả cõng ngươi về không phải để ngươi cứu người!"

"Không sao. Tuy ta bị thương nặng, nhưng cuối cùng vẫn chưa phải thương thế trí mạng."

Lâm Nhất không nói nhiều, tiếp tục truyền Thanh Long chi khí vào cơ thể Bạch Tiêu.

Tim Bạch Tiêu đã hoàn toàn vỡ nát. Cho dù sinh khí cuồn cuộn của Thanh Long thần cốt cũng khó có thể giúp gã hồi phục trong thời gian ngắn.

Chỉ co thể duy trì sinh cơ cho ga, đoi sau khi trở ve tong mon roi dua vao thủ đoan của Thánh giả để nghĩ cách khác.

Sức mạnh đại đạo còn sót lại, Lâm Nhất hiện giờ vẫn chưa thể loại bỏ.

Có lẽ kiếm ý có thể thử một phen, nhưng quá nguy hiểm. Cơ thể đối phương đang quá suy yếu, rõ ràng không thích hợp.

Tiểu Băng Phượng không nói gì nữa, chỉ tức tối liếc Lâm Nhất một cái rồi quay đầu sang chỗ khác:

“Đồ ngốc."