MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm NhấtChương 6529: Chỉ tiếc

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

Chương 6529: Chỉ tiếc

540 từ · ~3 phút đọc

Lâm Nhất xem mà than thở không dứt, đây chính là nền tảng của Thánh địa, Kiem Tông hoàn toàn không thể sánh bằng.

Điều càng khiến hắn kinh ngạc là, võ học cấp Quỷ Linh chỉ chiếm một phần mười, phần còn lại đều là võ học cấp Long Linh.

Chỉ tiếc đa số đều tàn khuyết, trong sách viết rất rõ: dẫu đổi được bản đầy đủ, nội dung bên trong cũng không hoàn chỉnh.

Bởi những bộ kiếm pháp cấp Long Linh này, ngay từ khi được phát hiện đã ở trạng thái tàn khuyết.

Nhưng dù như thế, chúng vẫn có giá trị cực cao.

Chỉ cần đổi được, tu luyện được một chiêu nửa thức, cũng đủ vượt xa võ học cấp Quỷ Linh rồi.

"Tuy không thể tu luyện hoàn chỉnh, muốn bổ khuyết cũng vô vàn khó khăn, song có thể luyện như sát chiêu cũng được".

Trong lòng Lâm Nhất âm thầm cân nhắc, tạm thời cứ ghi nhớ đã.

Hắn bí mật ghi lại những bộ kiếm pháp tàn khuyết mình hứng thú, rồi tiếp tục không ngừng lật xem. Han muốn tìm bí thuật tu luyện dành cho Song Kiếm Tinh.

Nói cụ thể, chính là làm thế nào phát huy uy lực Song Kiếm Tinh tới cực hạn, cùng những phương pháp vận dụng Song Kiếm Tinh.

Hẳn đã xem rất lâu mà vẫn không tìm được.

Ngẩng đầu lên nhìn mới phát hiện khu vực này rộng vo cùng, du han có nhìn một lần không quên thì cũng phải lật xem mấy ngày mới có thể xem hết.

Rất nhiều cổ tịch đều tàn khuyết, ngay cả Thiên Ấp trưởng lão cũng chưa chắc thông hiểu toàn bộ.

Phía sau còn có mấy khu vực nữa, Lâm Nhất lén liếc qua. Nơi ấy chất đống một núi cổ tịch, bị vứt bừa bãi như rác.

Nhiều như biển rộng, số lượng nhiều đến nỗi không thể phân loại, đến nỗi người của Thiên Đạo Tông đành dứt khoát gom lại vứt chung một chỗ.

Nếu như đã lục tung những giá sách được sắp xếp gọn gàng này mà vẫn không tìm ra, Lâm Nhất chỉ còn nước mò trong đống "rác" kia.

"Thật đúng là xa xỉ", Lâm Nhất khẽ thở dài.

"Xa xỉ gì chứ. Ngươi ở chiến trường Hoang Cổ thu thập được biết bao ngọc giản tàn khuyết, đưa về Kiếm Tông cũng chẳng ai sắp xếp nổi. Nhiều ngọc giản thậm chí còn chẳng có tên, ngươi cũng đành chịu thôi", Tiểu Băng Phượng lên tiếng trong bí cảnh Tử Diên.

Lâm Nhất cười khổ, chỉ đành cúi đầu tiếp tục tìm.

Rất nhàm chán, nhưng ngoài cách này ra thì không còn cách nào khác.

"Ngươi đang tìm cái này à?"

Đang lúc hắn bình thản lật sách, một giọng nói từ xa vọng đến. Vương Mộ Yên cầm một cuốn cổ thư chậm rãi bước tới.

Dáng người nàng ta yêu mị, đường cong yểu điệu, từng bước đi tới đều khiến người ta mê mẩn.

Trong lòng Lâm Nhất lấy làm lạ, không hiểu vì sao nàng ta không tới chỗ bí cảnh thời không, song cũng không hỏi nhiều, mà chỉ nói: "Đó là gì?"

"Nhật Nguyệt Thần Quyết", Vương Mộ Yên mỉm cười dịu dàng khẽ đáp, rồi đưa cổ tịch

qua