"Cây Kim Liên Hỏa có tác dụng gì?" Lâm Nhất hỏi.
Đây là lần đầu tiên hần nghe tới loại thiên tài địa bảo này, còn Địa Hỏa Kim Liên thì hần có biết.
“Đây là thánh thụ của Phật môn, vốn từ lâu đã tuyệt chủng rồi, không ngờ lại tái sinh trong một di tích Phật môn."
"Thánh Hoa Kim Liên trên cây có thể tái tạo thân thể, chữa lành mọi thương tích ngầm, khiến thân thể trở về trạng thái đỉnh cao trước kia. Ngoài ra, còn có một cơ hội nhất định được tiến vào Kim Liên bí cảnh để lĩnh ngộ võ học. Da sư huynh, huynh nhất định không được đổi ý đâu đấy. Thánh Hỏa Kim Liên này vừa khéo có thể chữa lành thương tích do huynh thất bại khi trùng kích Thập Nguyên Niết Bàn, sau đó một bước đột phá Bán Thánh."
Bạch Thanh Vũ nhìn Lâm Nhất đầy căng thẳng.
Lâm Nhất hơi khựng lại. Xem ra nha đầu này đã biết chuyện hắn “thất bại" khi trùng kích Thập Nguyên Niết Bàn, cho rằng hắn không thể bước vào cảnh giới Bán Thánh là vì nguyên nhân ấy.
Nhưng trên thực tế, lúc đó hắn không phải thất bại, mà là đến bước cuối cùng thì tự mình lựa chọn từ bỏ.
Chỉ là chuyện này đã truyền đi xôn xao, ngay cả Thần tử Huyết Nguyệt cũng biết. Nha đầu này hắn là quá lo lắng cho hằn nên mới đợi hằn lâu như vậy.
Trong lòng Lâm Nhất có chút cảm động. Ý nghĩ không muốn đi lúc trước hoàn toàn tan biến.
"Thật ra cũng không đến nỗi nào, hiện giờ sư huynh đã không sao rồi." Lâm Nhất cười
nói.
“Hừ, muội mới không tin đâu. Thanh Vũ đã là Bán Thánh rồi, còn huynh vẫn chỉ ở cảnh giới Niết Bàn. Nếu huynh thật sự không sao thì đã sớm vào tháp Thiên Luân trùng kích Bán Thánh rồi."
Bạch Thanh Vũ chẳng nói chẳng rằng, kéo Lâm Nhất đi thẳng về phía Đạo Dương Phong.
Lâm Nhất cười khổ. Chuyện này đúng là không biết phải giải thích thế nào nữa.
Hiện giờ hẳn đã đạt tới Thập Nguyên Niết Bàn, muốn đột phá lên cảnh giới Bán Thánh thì độ khó đã hoàn toàn không thể so với trước kia.
Nhưng một khi đột phá thành công, thực lực của hắn cũng sẽ tăng vọt điên cuồng, bởi vì nền móng hoàn toàn khác biệt.
Lâm Nhất am tham tính toán, cho du là Thánh Hoa Kim Liên nay, e rang cũng chưa chắc có thể giúp hắn bước vào Bán Thánh.
Tuy nhiên, khả năng tái tạo thân thể lại vô cùng hữu dụng. Thân thể của han đa ở trong Tam Sinh bí cảnh hơn mười năm, nếu có thể tái tạo thân thể ..
Vậy thì trước khi bước vào Bán Thánh, hắn cũng có thể tiến vào bí cảnh thời không trong tháp Thiên Luân tu luyện, sau này sẽ không còn phải lo lằng gì nữa.
Hai người tới Đạo Dương Cung mới biết, ba ngày trước Bạch Vân Phong đã dẫn người của Thiên Đạo Tông xuất phát rồi.
“Không sao, muội biết chỗ đó. Dạ sư huynh, huynh đi theo muội." Bạch Thanh Vũ cười hì hì nói.
“Đi đâu?"
“Huyền Không Sơn. Nơi đó trước kia từng là sơn môn của Phật môn thánh địa Huyền Không Tự, bây giờ đã trở thành phế tích rồi, muội biết đường."
Hai người rời khỏi tông môn, mỗi người cưỡi một con Huyết Long Mã và Thần Long Mã, lao nhanh về phía Huyền Không Sơn như gió cuốn điện chớp.
Huyết Long Mã và Thần Long Mã đều mang huyết mạch thần long, có thể ngày đêm không nghỉ mà vẫn phi nước đại. Tốc độ của chúng thậm chí còn không hề kém Thiên Nguyên cảnh Bán Thánh.
Chưa tới một ngày, bọn họ đã tới Huyền Không Sơn.
Huyền Khong Sơn là mot day nui hung vĩ cao toi may ngan trượng. Di tích cua Huyen Không Tự nằm bên dưới vách núi, phải đi từ đỉnh núi xuống theo một con đường nhỏ đặc biệt mới tới được.
Phía dưới vách núi có một con sông dung nham đang cuồn cuộn chảy, dung nham đỏ rực và nóng bỏng.
Men theo con sông đó, bọn họ tiến vào bên trong dãy núi, nơi ấy có những hang động được con người đục đẽo ra.
Trong hang động vẫn còn những bức bích họa và tượng Phật bị hư hại, phía trên đều là các hình vẽ liên quan tới thần thoại Phật môn. Có thể nhìn thấy không ít tu sĩ đang qua lại bên trong.
Ở sâu trong vách núi có một hang động cực kỳ rộng lớn và hùng vĩ. Hơn một trăm cây cột đá chống đỡ cả một hang đá khổng lồ, bên trong có rất nhiều tượng Phật bằng đá.
Hang đá rộng lớn trống trải, cho dù chứa tới hơn vạn người cũng không hề cảm thấy chật chội.
Ở lối vào người đông nghìn nghịt. Ngoài tu sĩ Đông Hoang ra còn có rất nhiều tu sĩ từ nơi khác tới.
Những tu sĩ thánh địa ngoại lai ấy ai nấy đều ngạo mạn bất kham. Bọn họ muốn xông vào nhưng đều bị chặn lại.
Thánh đồ của sáu đại thánh địa Đông Hoang liên thủ phong tỏa toàn bộ nơi này, không cho phép tu sĩ ngoại lai tiến vào, rõ ràng là đang bài xích người ngoài.
“Sáu đại thánh địa Đông Hoang này đúng là bá đạo. Rõ ràng loại bí bảo như cây Kim Liên Hỏa đang ở bên trong, vậy mà lại không cho chúng ta vào."
"Rõ ràng là đang bắt nạt tu sĩ ngoại lai."
“Cứ để bọn chúng ngông cuồng đi. Ta không tin sáu đại thánh địa thật sự có thể muốn làm gì thì làm!”
Đám người ấy ai nấy đều đầy tức giận, nhưng lại không dám thật sự xông vào.
Sáu đại thánh địa đã có chuẩn bị từ trước, không chỉ người đông mà còn chiếm lợi thế sân nhà. Đã có rất nhiều kẻ mạnh xông vào chịu thiệt lớn rồi.
“Đúng là náo nhiệt." Lâm Nhất nhìn một lượt, trong lòng âm thầm kinh ngạc.
Bạch Thanh Vũ nói không sai, sách Thanh Long sắp giáng thế, Đông Hoang quả thật đã loạn rồi.
Trước kia sáu đại thánh địa luôn đấu đá lẫn nhau, vậy mà bây giờ lại bị ép phải liên thủ, quyết không để chỗ tốt rơi vào tay người ngoài.
“Đứng lại!”