MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm NhấtChương 6607: Hóa ra là mộ huyệt

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

Chương 6607: Hóa ra là mộ huyệt

444 từ · ~3 phút đọc

Ba người tiến vào điện cổ bằng đồng, diện tích bên trong rất lớn, nhưng ngoài cỗ quan tài màu bạc ở trung tâm ra, không hề có bất kỳ bảo vật nào khác tồn tại.

Lâm Nhất kiểm tra, những bức tranh ở đây đều bình thường, không có chỗ nào đặc

biệt

"Hóa ra là mộ huyệt."

Sắc mặt Thần Âm công tử Mạch Ly bình tĩnh, không có vẻ bất ngờ.

Nhưng cỗ quan tài này rất kỳ quái, nó được chế tạo từ chất liệu màu bạc, tỏa ra thánh huy rực rỡ, không có cảm giác tử khí nặng nề, ngược lại cực kỳ thần thánh.

Bề mặt của nó trơn nhẫn sáng bóng, không có chút dấu vết nào, giống như băng tuyết không rãnh.

Hoa văn trên bề mặt quan tài bạc rất thần bí, không phải phong cách kỷ nguyên Thần Long, có rất nhiều yếu tố dị vực.

Phía trên có những đường nét màu vàng đan dệt thành vòng hoa lộng lẫy, còn có rất nhiều dây leo quấn quanh, những chỗ còn lại thì điểm xuyến bởi vô số ngôi sao, mỗi ngôi sao đều không giống nhau, nhìn giống như bức tranh, cũng giống như tinh tượng hiếm thấy nào đó.

"Quan tài này không đơn giản, e râng là chí bảo." Ánh mắt Tào Dương có chút nóng bỏng.

Mạch Ly rất khinh thường, chế giễu nói: “Dù sao Phổ Đà Tự cũng là thánh địa Phật Môn, sa đọa đến mức ngay cả nắp quan tài cũng muốn lấy? Nếu sư tôn ngươi biết, sẽ đuổi ngươi ra khỏi sư môn đấy."

Tào Dương bị đoán trúng tâm tư, rất chột dạ, nhưng vẫn cứng rắn nói: "Ta chỉ buột miệng nói thôi, loại chuyện thất đức này đánh chết ta cũng không làm, xui xẻo!"

Lâm Nhất không nói gì, hằn không có ấn tượng tốt với quan tài.

Các loại di tích cổ xưa, hễ dính đến thi thể và quan tài, đều sẽ có liên quan đến tộc Ma

Linh.

Hoặc là bị ma hóa biến thành Ma cương, hoặc chính là bản thể tộc Ma Linh, loại nào cũng không dễ chọc.

“Mở ra xem đi, quan tài này rất thần thánh, lộ ra vẻ yên ổn, hắn không phải vật nguy hiểm gì."

Tào Dương rất thản nhiên, bước lên phía trước, không hề sợ hãi.

Phật Môn có rất nhiều thủ đoạn có thể chống đỡ và khắc chế quỷ đạo, bất kể là Ma cương, hay quỷ hồn, hoặc tà thi, gã đều không để vào mắt.

Gã cảm thấy đây là sân nhà của mình, nếu thật sự có gì bất thường, xui xẻo cũng là Lâm Nhất và Mạch Ly.