MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm NhấtChương 6796: Biết đâu

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

Chương 6796: Biết đâu

849 từ · ~5 phút đọc

 Cảnh tượng như tận thế xuất hiện, bên trong viện U Lan cũng rơi vào hỗn loạn, trên vòng bảo hộ năng lượng xuất hiện từng vết nứt như lớp băng không ngừng rạn vỡ. 

 Rắc rắc rắc! 

 Ầm! 

 Tuấn Dương Thánh Tôn chịu áp lực cực lớn, đỉnh Thiên Viêm đập xuống lần nữa, lần này những vết nứt hoàn toàn nổ tung. 

 Ầm ầm ầm! 

 Rất nhiều công trình trong viện U Lan ầm ầm sụp đổ, trên hồ Thánh Tiên, Bạch Sơ Ảnh vô cùng kinh ngạc, sắc mặt khẽ thay đổi. 

 Trên bầu trời, Cương Phong Thánh Tôn, Tuấn Dương Thánh Tôn cùng rất nhiều Thánh Quân nhà họ Dạ đều lộ vẻ mừng như điên. 

 Phá rồi! Phá rồi! 

 Bọn họ reo hò không ngớt, vẻ mặt vô cùng hưng phấn, U Lan Kiếm Tinh Trận này đã ngăn cản bọn họ quá lâu, thực sự khiến bọn họ vô cùng tức giận. 

 Nhưng đúng lúc này, vị trưởng lão chủ trì kiếm trận trong viện U Lan bay vọt lên trời, trầm giọng nói: “U Lan nở rộ, sinh sinh bất diệt!” 

 Rất nhanh, trong bóng tối xuất hiện vô số âm thanh trả lời vị trưởng lão kia, tiếng sinh sinh bất diệt vang vọng không ngừng. 

 “U Lan sinh trước sân, cầm kiếm đợi gió trong.” 

 “Chính khí đất trời còn, chúng ta xin cầm trường anh!” 

 “Quân tử kiếm, viện U Lan!” 

 Bọn họ bay vọt lên không trung, nở rộ như tinh tú trong màn đêm, rất nhiều đóa U Lan đã khô héo trên mặt đất theo đó mà nở rộ. 

 Từng hạo nhiên chính khí bộc phát từ trên người họ, hóa thành ánh sáng lao về phía kiếm tinh. 

 Ầm! 

 Đỉnh Thiên Viêm đang chuẩn bị lần thứ ba đập xuống, đã bị ánh sao đánh bay, Tuấn Dương Thánh Tôn lập tức bị phản phệ, phun ra ngụm máu. 

 “Chính khí đất trời còn, chúng ta xin cầm trường anh!” 

 Bên trong viện U Lan tiếng hô vang không dứt, khí hạo nhiên tràn ngập trời đất, khí phách kiếm khách tràn đầy đã một lần nữa chống đỡ U Lan Kiếm Tinh Trận đứng vững. 

 “Muốn phá trận U Lan của nhà họ Bạch ta, đúng là ảo tưởng.” Trong chủ điện, lão tổ nhà họ Bạch nhìn cảnh tượng này, vẻ mặt hơi đắc ý. 

 Vẻ mặt những bậc trưởng bối khác cũng thản nhiên, trên mặt lộ ra nụ cười. 

 Ổn rồi! 

 Ngay cả thánh khí chí tôn cũng đã dùng đến mà vẫn không phá nổi U Lan Kiếm Tinh Trận, nhà họ Bạch chỉ cần ngồi chờ hưởng lợi là được. 

 Thất Vũ Thánh Quân, người trước đó từng lên tiếng bảo vệ Bạch Sơ Ảnh, khẽ nhíu mày, trong mắt đầy vẻ lo lắng, nói: “Kiếm giả phải có phong mang. U Lan Kiếm Tinh Trận là vinh quang do tiên tổ để lại, phải thể hiện được phong mang của nó mới đúng, phòng thủ sớm muộn cũng sẽ xảy ra vấn đề.” 

 Thực ra ông ta đã đề nghị từ rất sớm, không nên bị động chịu đánh, phải lợi dụng kiếm trận đánh ra ngoài, lấy công làm thủ. 

 U Lan Kiếm Tinh Trận phong mang sắc bén, chỉ có sát lục và máu mới có thể phát huy uy lực lớn nhất của trận pháp cổ xưa này. 

 Bây giờ có thể giữ được hoàn toàn là nhờ đám hậu bối trẻ tuổi của nhà họ Bạch sẵn sàng liều mạng tiêu hao sức sống để phóng thích khí hạo nhiên. 

 “Đừng cẩu thả nữa, ngay cả đỉnh Thiên Viêm cũng không công phá được, chứng tỏ kế hoạch của lão tổ là đúng, toàn lực phòng thủ, tiêu hao với bọn chúng là được, càng kéo dài càng có lợi cho chúng ta.” 

 “Không sai, bên phòng thủ chủ động xuất kích rất dễ lộ sơ hở.” 

 “Nếu lão tổ bị thương thì mọi thứ đều xong đời.” 

 Các vị Thánh trưởng lão khác lập tức lên tiếng quát mắng. 

 Lão tổ nhà họ Bạch cười nói: “Thất Vũ, đừng nói nữa, tình thế bây giờ rất tốt, lão quỷ nhà họ Dạ chẳng mấy chốc sẽ sốt ruột thôi, đợi ông ta lộ sơ hở là được.” 

 “Nếu lão tổ không muốn, Thất Vũ nguyện ý chủ trì kiếm trận nghênh địch.” Thất Vũ Thánh Quân xin lệnh 

 Lão tổ nhà họ Bạch khẽ nhíu mày, lộ vẻ không vui, lạnh lùng nói: “Ngu xuẩn không chịu sửa, trước đó ông bênh vực con nhóc kia, ta đã nhịn rồi. Bây giờ ông còn nói năng hồ đồ, ông không phải là nội gián đấy chứ?” 

 “Biết đâu đúng là như vậy, đang phòng thủ rất tốt còn muốn chúng ta đánh ra ngoài, rõ ràng là muốn chúng ta lộ sơ hở.” 

 “Thất Vũ Thánh Quân có vẻ rất sốt ruột, lão tổ không đồng ý, ông còn muốn tự mình đi? Không phải ông muốn phá hủy đại trận đấy chứ?”