MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm NhấtChương 6802: Dù có không muốn

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

Chương 6802: Dù có không muốn

633 từ · ~4 phút đọc

 Cường giả Thánh Quân của Bạch gia, giờ còn đủ sức chiến đấu… chưa tới sáu người. 

 Những kẻ còn lại đều trọng thương. Đừng nói đánh tiếp, ngay cả tự bảo vệ mình cũng khó. 

 Với cảnh giới Thánh Tôn, Bạch Thiên Hoa hoàn toàn có thể bỏ đi. 

 Nhưng một khi Bạch Thiên Hoa đi, Bạch gia sẽ thật sự xong đời. 

 Đúng lúc ấy, từ hướng viện Thánh Linh, từng đạo thánh quang xé gió lao tới. 

 Chớp mắt đã có tám cường giả Thánh Cảnh đáp xuống phía Bạch gia. 

 Người dẫn đầu chính là lão tổ Chương gia, Thanh Linh Thánh Tôn. Sắc mặt nghiêm nghị, quanh thân thánh văn dày đặc quấn lấy, thân hình như hòa vào hư không, khiến người ta khó phân rõ thật giả. 

 Người U Lan Viện lập tức mừng rỡ trong lòng: viện Thánh Linh tới rồi! 

 "Cương Phong Thánh Tôn." Thanh Linh Thánh Tôn chậm rãi cất lời. "Chừa đường cho người cũng là chừa đường cho mình. Hôm nay ngươi đã thắng, không cần phải đuổi tận giết tuyệt. Chúng ta rút lui. Về sau Thiên Đạo Tông này, cứ để ngươi quản là được." 

 Cương Phong Thánh Tôn cười lạnh: "Hay cho câu 'chừa đường cho người'. Xung đột đến mức này, Bạch gia chết không biết bao nhiêu người. Ta tha hắn, hắn có tha ta không?" 

 "Nếu ngươi cố chấp như vậy, Chương gia ta tuyệt đối không khoanh tay đứng nhìn." Thanh Linh Thánh Tôn cứng rắn đáp. 

 Đạo lý môi hở răng lạnh quá rõ. Nếu U Lan Viện chưa bị đánh đến nát bét, Chương gia vẫn có thể ngồi ở viện Thánh Linh mà đứng ngoài xem lửa. 

 Nhưng Bạch gia đã bị dồn tới tuyệt lộ, Chương gia còn không ra tay… e rằng kẻ tiếp theo sẽ là họ. 

 Cương Phong Thánh Tôn cười lạnh: "Ta đã sớm đoán Chương gia các ngươi sẽ nhúng tay. Tưởng lão phu không có chuẩn bị sao? Ta khuyên ngươi một câu, cút ngay bây giờ thì Chương gia còn giữ được. Còn nếu không… hừ, chỉ bằng các ngươi mà cũng đòi lên mặt?" 

 Lão ta ngông cuồng như vậy, một là vì Dạ gia quả thật thế lớn, vốn đã tính tới chuyện Chương gia đến cứu viện. 

 Hai là theo lời lão quỷ Vương gia, bọn họ còn có hậu thủ, bất cứ lúc nào cũng có thể kéo tới chi viện. 

 Vì thế lão ta chẳng sợ! 

 Dù là Thanh Linh Thánh Tôn hay Thiên Hoa Thánh Tôn, trước khí thế bức người của Cương Phong… 

 "Bọn họ không đủ? Thế thêm ta thì sao." 

 Một giọng nói lạnh lẽo truyền tới. Dạ Cô Hàn chẳng biết từ lúc nào đã lặng lẽ xuất hiện. 

 Y ngồi trong góc gặm quả Thần Long. Trước ánh mắt ngỡ ngàng của đám người Dạ gia, khóe môi y nhếch lên một nụ cười. 

 Dù có không muốn đối mặt Dạ gia đến đâu, bước này rốt cuộc y vẫn đã bước ra. 

 "Dạ Cô Hàn! Tên phản đồ nhà ngươi! Thời khắc then chốt không giúp Dạ gia thì thôi, lại còn đứng chung với kẻ địch!" Cương Phong Thánh Tôn giận đến phát điên. 

 Dạ gia có hai phản đồ: đại phản đồ Dạ Thiên Vũ, tiểu phản đồ Dạ Cô Hàn. 

 Trớ trêu là hai kẻ ấy, kẻ sau còn hơn kẻ trước về thiên tư. Nếu họ chịu đứng về phía mình, Dạ gia đã rực rỡ đến mức nào, sớm đè đầu ba nhà còn lại rồi. 

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!