MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm NhấtChương 852: “Chuyện gì thế này?”

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

Chương 852: “Chuyện gì thế này?”

489 từ · ~3 phút đọc

 Chỉ là không ngờ Lâm Nhất lại không hề nhượng bộ, sát khí đáng sợ cũng đồng thời bộc phát từ trên người hắn, hai luồng sát khí đối nhau khiến toàn bộ kiếm chủng đều có dấu hiệu bùng nổ.  

Sở Hạo Vũ vốn không để ý cũng hơi giật mình, hiển nhiên không ngờ Lâm Nhất lại lựa chọn đối đầu với mình.  

“Lá gan lớn lắm!”  

Trước nay hắn ta luôn cương quyết, không thích dài dòng, cũng không nhiều lời. Hắn ta cầm chuôi kiếm, bảo kiếm trong tay hắn ta đã sắp ra khỏi vỏ.  

“Dừng tay!”  

Một tiếng quát lạnh lùng truyền đến, hai con Kiếm Điêu tung cánh bay tới. Trên Kiếm Điêu là hai vị trưởng lão, hai luồng tu vi đáng sợ cũng tản ra.  

Rắc!  

Tu vi cảnh giới Tử Phủ cường hãn nghiền nát sát khí của hai người, cuồng phong đang cuộn lên dữ dội trong kiếm chủng lập tức lắng xuống.  

Lâm Nhất và Sở Hạo Vũ hừ lạnh một tiếng, trong mắt đều thoáng qua vẻ dè chừng.  

Mọi người ngẩng đầu lên thì thấy là Lạc Phong và Bạch Đình, người chủ trì cuộc chiến đồng minh lần này.  

Đến trận chiến cuối cùng rồi, hai người không thể tiếp tục ở lại bục quan vân nữa, phải đích thân đến kiếm chủng.  

“Sư huynh, huynh không sao chứ?”  

Lý Vô Ưu hơi lo lắng hỏi, Lâm Yên cũng len lén nhìn sang, tim đập loạn xạ, cảnh tượng vừa rồi thật sự quá đáng sợ, khoảnh khắc Sở Hạo Vũ cầm vào chuôi kiếm, hầu như tất cả mọi người đều cảm nhận được luồng khí lạnh thấu tim.  

Lâm Nhất xua tay, chắp tay với không trung giống mọi người: “Bái kiến hai vị trưởng lão”.  

Dù Lạc Phong hay Bạch Đình thì đều có địa vị rất cao trong tông môn, sau này rất có thể sẽ tiếp nhận vị trí điện chủ Trưởng Lão điện.  

Bất kính một chút sẽ bị phạt, nên mọi người đều kính nể họ.  

“Thú vị, còn chưa biết quy tắc vòng thứ hai mà đã không chờ nổi muốn ra tay rồi à!”  

Bạch Đình ở trên Kiếm Điêu tỏ vẻ giễu cợt, ông ta cười khẽ: “Yên tâm, lát nữa sẽ có rất nhiều cơ hội để ra tay, Sở Hạo Vũ ngươi cũng đừng nóng vội”.  

“Đệ tử đã hiểu”.  

Vẻ mặt Sở Hạo Vũ không chút dao động, hắn ta chắp tay đáp lại.  

Lạc Phong liếc nhìn Bạch Đình, lão già này hiển nhiên thiên vị Sở Hạo Vũ, ông cũng lười để ý đến ông ta, nhắm mắt lại, mười ngón tay đan vào nhau, tạo thành ấn ký kỳ quái.  

Lúc ông mở mắt ra, giữa hai bàn tay phóng ra quang hoa chói mắt, mặt đất đột nhiên bùng lên ngọn lửa màu máu cháy hừng hực.