MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Y Thần Nữ: Phúc Hắc Lãnh Đế Cuồng Sủng ThêChương 23

Độc Y Thần Nữ: Phúc Hắc Lãnh Đế Cuồng Sủng Thê

Chương 23

352 từ · ~2 phút đọc

May mắn lều trại nam nữ không ở cùng nhau, nữ tử phía bên rìa tường phía tây, nam tử ở phía đông, bằng không cho dù có phá lều trại, trên cơ bản cái gì cũng ngăn không được.

Nàng vừa mới đem đồ vật này nọ buông xuống, lại có người lại đây chào hỏi.

”Mới tới à, ngươi là người từ đâu tới? Ta là từ Mạn Thủy Quận quốc tới.” Một nữ tử mặc áo đay vải thô, người đầy bụi đất nhiệt tình hỏi.

”Bắc La Quận quốc.” Bạch Vũ trả lời.

”Vậy cũng coi như gần, nói không chừng còn có cơ hội để trở về.” Một người khác cười nói.

”Đúng vậy, nhất định có cơ hội.” Bạch Vũ lạnh nhạt cười, đáy mắt xẹt qua một tia sắc bén.

”Những người đó cũng là thị vệ thủ thành sao?” Bạch Vũ chỉ vào một ít người bên trong thành lâu.

”Bọn họ?” Mấy người nói chuyện phiếm cùng Bạch Vũ sắc mặt đều trầm xuống, ngượng ngùng nói: “Bọn họ cũng là người tu sửa tường thành.”

”Cũng là người tu sửa tường thành?” Bạch Vũ khó hiểu, nếu tất cả mọi người giống nhau, vì cái gì bọn họ có thể ở bên trong thành? Bên trong thành điều kiện rõ ràng tốt hơn rất nhiều.

Bạch Vũ còn không có kịp hỏi, mấy nữ tử bên trong thành lâu cũng đã đến trước mặt nàng.

Người đi đầu chính là cô nương mặc y phục màu phấn, ăn mặc đẹp đẽ gọn gàng, hoàn toàn không nhìn ra là người tu sửa tường thành làm việc nặng nhọc. Thân thể của đám nữ hài tử nhỏ hơn nàng ba tuổi, một đám vênh váo tự đắc, trong ánh mắt tràn ngập ghét bỏ cùng khinh miệt.

Bạch Vũ nhíu mày lại: “Có chuyện gì?”

Cô gái phấn y ngạo mạn khóe miệng gợi lên: “Đương nhiên là có chuyện. Nghe cho rõ, ta gọi là Hạ Lâu Trinh, là lão Đại ở đây. Trên người ngươi có thứ gì đáng giá lập tức giao ra đây, đừng để bọn ta động thủ khám xét.”