MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐộc Y Thần Nữ: Phúc Hắc Lãnh Đế Cuồng Sủng ThêChương 36

Độc Y Thần Nữ: Phúc Hắc Lãnh Đế Cuồng Sủng Thê

Chương 36

418 từ · ~3 phút đọc

“…..”

”Ta thấy ánh mắt của ngươi đẹp giống như bầu trời đêm, ta gọi ngươi là Dạ được không?”

“…..”

”Ngươi như thế nào lại không nói lời nào? Ngươi đoán xem nếu ta đem ngươi giao cho Thượng Quan ca ca thì sẽ như thế nào? Thượng Quan ca ca luôn muốn bắt một người để hỏi tình hình của Ám Dạ Đế Quốc.”

Dạ Quân Mạc vẫn như trước trầm mặc không trả lời.

”Ta cũng có thể không giao ngươi ra, ngươi đem đôi mắt cho ta, ta thả ngươi đi, được không?”

”Ngươi hiện tại có thể đem ta giao ra.” Dạ Quân Mạc lạnh lùng đáp lại.

”Cùng ngươi chơi?” Dạ Quân Mạc con ngươi thâm thúy lạnh lùng hiện lên một tia hoài nghi.

”Đúng vậy. Thượng Quan ca ca cùng Ngọc tỷ tỷ mỗi ngày đều bận rộn, cũng không biết bận cái gì, cũng chưa từng có thời gian chơi với ta. Cô cô thật ra có đi theo bồi ta, nhưng nàng luôn quản ta, ngươi chơi với ta được không?”

Dạ Quân Mạc khóe miệng không đổi hơi run rẩy, đây là công chúa ta muốn ám sát? Một cô nương suy nghĩ đơn thuần?

Cuộc đối thoại vừa rồi ở ngoài động hắn nghe thấy được, biết được cô nương tuyệt sắc trước mắt này chính là người mà hắn hao hết tâm tư, không tiếc lấy thân mạo hiểm, xông vào Sáng Thế Thần Điện muốn giết chết – công chúa Bạch Vũ!

Nhưng hiện tại hắn lại hoài nghi quyết định giết chết công chúa Bạch Vũ này có hay không chính xác? Giết nàng có vẻ không có tác dụng gì, nàng căn bản là mặc kệ mọi chuyện.

”Ta bị thương.” Dạ Quân Mạc thanh âm lạnh như băng nói.

Dạ Quân Mạc thấy nàng rời đi, lập tức vịn lên trường, đứng dậy hướng ngoài động đi ra.

Ba—–

Một cái xiềng xích đột nhiên quấn ở trên cổ tay hắn, ở trên một vách đá khác của ngọn núi, Bạch Vũ cư nhiên đã trở lại: “Ta đột nhiên nhớ đến người bệnh không thể lộn xộn, cho nên trước phải đem ngươi giữ lại.”

Dạ Quân Mạc thấy trong đôi mắt Bạch Vũ xẹt qua một tia giảo hoạt, trong lòng bốc lên một đoàn lửa giận, trong con ngươi rét lạnh dâng lên một mảnh hàn ý: “Ngươi cảm thấy ta không có biện pháp phản kháng ngươi sao?”

Bạch Vũ nâng mi: “Ngươi có thể sao? Phong ấn trên người ngươi vẫn còn kìa.”