194 từ
Tối nay Hạng Tây đã có chút mơ hồ, vùi đầu ăn hết nữa tô mì vẫn chưa kéo được đầu óc về, lại còn nghe được những lời này của Trình Bác Diễn, cậu đến nữa ngày cũng chưa phản ứng lại được mà nhìn Trình Bác Diễn."Cái gì?" Cậu nói."Tôi nói, em thay tôi chụp hình." Trình Bác Diễn lặp lại một lần: "Tôi trả em thù lao.""Anh chụp em hả?" Hạng Tây sửng sốt.Trình Bác Diễn thở dài, ngừng một lát mới nói: "Tôi đưa em máy ảnh, em muốn chụp cái gì thì chụp cái đó, cái em thấy được, cái em muốn thể hiện, em muốn để người khác thấy được chính mình, cuộc sống của em, cái gì cũng được."Hạng Tây im lặng, cúi đầu ăn hai ngụm mì."Vậy cũng sẽ giống như Phương Dần sao?" Cậu buồn buồn nói."Anh ta chụp là câu chuyện anh ta muốn kể, còn em ở mức độ nào đó mà nói thì là diễn viên của anh ta." Trình Bác Diễn cười: "Em chụp lại câu chuyện của mình, em chính là đạo diễn, như vậy vẫn có khác biệt mà."