173 từ
Trình Bác Diễn nắn cổ cho cậu một lát, rồi búng vào sau cổ một cái: "Tránh ra đi, tôi chỉnh ảnh chụp.""Chỉnh như thế nào?" Hạng Tây mở to mắt nhìn anh."Phân loại ảnh chụp, viết tên rồi ngày tháng này kia, để một đống như vậy rất khó chịu." Trình Bác Diễn nói."Aizz, anh thật..." Hạng Tây đứng lên, tránh đi ngồi lên ghế sô pha: "Không ngại mệt mà.""Ngại chứ, vậy em làm?" Trình Bác Diễn ngồi vào ghế, sau đó lại đứng lên."Em lại không cảm thấy một đống vậy thì có gì khó chịu." Hạng Tây cười nói. Nhìn anh đứng dựa trước ghế mà không ngồi xuống, lại thở dài: "Có phải là bệnh anh lại tăng thêm không, em đổi quần rồi mà.""Nóng quá." Trình Bác Diễn giữ lấy lưng ghế xoay nó vài vòng: "Giống như ngồi lên tấm sắt nung vậy.""Người trẻ tuổi mà." Hạng Tây nhảy xuống sô pha, cầm tài liệu đến quạt cho ghế dựa: "Mông là quả cầu lửa đó."