168 từ
Trình Bác Diễn nằm trên giường, đèn đã tắt, trong phòng rất yên tĩnh, sau khi kéo màn cửa sổ lại, bầu không khí trong phòng rất thích hợp ngã đầu một cái là ngủ.Nhưng anh không buồn ngủ, gối đầu lên cánh tay, vẫn còn đang suy nghĩ. Lúc đầu là nghĩ đến biểu hiện đêm nay của Hạng Tây. Cái loại nửa say rượu phát điên, bùng nổ mà khởi binh vấn tội này, là thích, hay là cái loại bị xâm phạm du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu như con chó, con mèo khi bị đoạt đi đồ chơi.Khó mà nói được.Không thể chắc chắn.Suy nghĩ không được bao lâu, ý nghĩ của anh đã chạy lạc đường.Tuy rằng hôm nay Hạng Tây một thân mùi rượu, còn mượn rượu tới làm càn, nhưng sau cùng thì thuốc bôi trơn anh cũng lấy ra rồi, sờ cũng sờ, hôn cũng hôn luôn, dù chỉ tính dọa Hạng Tây thôi, nhưng cũng có vài suy nghĩ xuất hiện.