195 từ
Đồng nghiệp đi từ trong siêu thị ra, mang theo hai thùng giấy cho ông lão thu gom phế liệu, sau đó lại trở về trong tiệm. Lúc này Hạng Tây mới nhẹ nhàng thở ra một hơi, quay sang xem xét Trình Bác Diễn.Trình Bác Diễn còn đang che mũi, đang nhìn cậu, chưa khởi động xe."Chạy xe đi." Hạng Tây đẩy anh một cái: "Còn không đi là lát nữa đồng nghiệp sẽ ra hỏi đó!"Trình Bác Diễn khởi động xe, sau khi tay không che mũi nữa, Hạng Tây nhìn thấy mũi anh hơi đỏ lên, nhất thời có chút băn khoăn, nhỏ giọng nói: "Thật ngại quá, em lỡ tay.""Chùi đi." Trình Bác Diễn quay đầu xe, ném hộp khăn giấy lên chân cậu: "Như cái vòi sen vậy."Hạng Tây cầm khăn giấy lau lau ghế xe, Trình Bác Diễn cười thở dài: "Lau trên người em trước đã.""Không phải sợ anh khó chịu sao." Hạng Tây cúi đầu lau sữa chua dính trên quần, lúc đang muốn lau ghế tiếp, Trình Bác Diễn lại đưa tay qua trước mặt cậu, cách rất gần, mắt cậu nhìn chằm chằm vào đó.