188 từ
Mưa phùn cuộn gió qua phố trong ánh hoàng hôn. Lau đi vệt mưa, vô cớ ngước mắt nhìn, nhìn ánh đèn đêm quạnh hiu. Là hồi ức đau thương kia...Trình Bác Diễn nhìn Hạng Tây đang quay lưng về phía anh nhìn chằm chằm vào màn hình. Cậu vừa cất giọng, mọi người trong phòng đã ào ào vỗ tay, hò hét khen hay. "Trong lòng lại lần nữa sinh ra vô vàn ý nghĩ, nụ cười hạnh phúc hãy còn vương trên khuôn mặt trong khoảnh khắc xưa cũ... " Giọng hát của Hạng Tây không giống của Huỳnh Gia Câu. Giọng cậu trong trẻo hơn nhiều, nhưng không ngờ lại rất phù hợp. Bài hát được cậu hát ra một hương vị khác, một cảm giác chăm chú mà cố chấp."Hát còn rất chuẩn nha." Trần béo ở một bên hô lên một câu.Trình Bác Diễn cũng rất bất ngờ với điều này. Bình thường bọn họ đều hát bản tiếng phổ thông, còn Hạng Tây đang hát bản tiếng Quảng Đông này anh không biết có chuẩn hay không, nhưng nghe lại rất giống.