196 từ
Sau khi ba người dưới lầu rời đi thì không trở lại nữa. Trình Bác Diễn ở bên cửa sổ nhìn rất lâu, lúc quay đầu lại thì thấy Hạng Tây đang sững sờ ngồi trên sô pha."Cũng không chắc chắn là mấy người kia." Trình Bác Diễn đi qua sờ đầu cậu: "Đói bụng hửm? Muốn đi siêu thị với anh không?""Đi!" Hạng Tây ngẩng đầu: "Em còn nghĩ anh không cho em ra ngoài chứ.""Đúng là không nên để em ra ngoài." Trình Bác Diễn mỉm cười: "Nhưng mà nhìn em thế này... Dù sao cũng chỉ ở cổng tiểu khu thôi, cũng không đi đâu xa. Hơn nữa hai ngày nữa em cũng phải đến phòng trà, cũng phải đi ra ngoài. Anh đi cùng là được.""Em đi thay quần áo." Hạng Tây lập tức nhảy từ sô pha xuống, chạy vào phòng ngủ.Hai người đi xuống lầu, lại đứng ở cầu thang nhìn xung quanh. Không có người nào kỳ lạ, đều là mấy hộ gia đình trong tiểu khu ăn xong ra hoa viên tản bộ, còn có không ít người mang theo con nhỏ, nhìn qua một mảnh an bình.