MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDụ Dỗ Đại Luật Sư – Khương Tuyết Nhu – Hoắc Anh Tuấn (tác giả GG)Chương 1367

Dụ Dỗ Đại Luật Sư – Khương Tuyết Nhu – Hoắc Anh Tuấn (tác giả GG)

Chương 1367

660 từ · ~4 phút đọc

Chương 1367 Đáy mắt người đàn ông sâu trong thấy đáy bỗng lạnh như băng: “Cô đúng là lòng tham không đáy.” “Tôi nói nhiều như vậy mà cô vẫn chưa hiểu à?” Quý Tử Uyên buông ra cằm cô ta ra, Thang Nhược Lan lúng túng nhìn anh ấy, đôi mắt xinh đẹp lộ vẻ yếu đuối và tổn thương làm cho người ta đau lòng. Nhưng Quý Tử Uyên nhìn thấy nhiều phụ nữ như vậy nên không lung lay: “Thang Nhược Lan, mấy lời cô nói thì có rất nhiều phụ nữ đã nói tôi, có người xinh đẹp hơn cô, ở trên giường lợi hại hơn cô, hoặc là sinh con cũng khéo léo, cô nói xem vì sao tôi không thích bọn họ mà phải thích cô chứ.” “Tử Uyên. . . .” Thang Nhược Lan bị đả kích làm cho nước mắt chảy xuống. Nhưng Quý Tử Uyên lại không có vẻ xúc động: “Cô thu lại nước mắt của mình đi, lúc phụ nữ khóc là xấu nhất, tôi nhìn nhiều thấy cay mắt.” “. . .” Thang Nhược Lan cứng đờ, muốn khóc nhưng lại không dám khóc. Trong mắt người ngoài cô ta là người nổi tiếng đứng ở trên cao, nhưng ở trước mặt anh ấy, cô ta giống như sâu kiến. “Tử Uyên, dù sao dì không thể rời đi em được.” “Cô đang uy hiếp tôi?” Đáy mắt Quý Tử Uyên đầy ý lạnh. “Không phải.” Thang Nhược Lan hoảng hốt, vội vàng lắc đầu: “Em biết mình không giỏi giang, em chỉ muốn anh nhìn em nhiều hơn thôi.” Cô ta nói xong thì cởi váy trên người ra, trên mặt xấu hổ nhìn anh ấy. Quý Tử Uyên không ngăn cản, anh ấy cứ nhìn như vậy, đáy mắt bình tĩnh như hồ nước. Đến khi cô ta thoát xong thì anh ấy mới lướt nhìn từ trên xuống: “Với dáng người của cô cũng muốn quyến rũ tôi à?” Thang Nhược Lan cắn môi, đưa tay chạm vào người anh ấy. Nhưng cô ta còn chưa đến gần thì Quý Tử Uyên nắm lấy cổ tay cô ta, anh ấy híp mắt nói: “Thang Nhược Lan, tôi nói nhiều như vậy nhưng cô vẫn chưa hiểu sao, nếu tôi không nể mặt mẹ tôi cần cô thì loại người như cô không có tư cách đứng ở trước mặt tôi, trước kia tôi không hiểu rõ cô, hiện tại tôi thấy rõ con người của cô rồi thì cách xa tôi một chút, nếu không thì tôi sẽ thu hồi lại những gì đã cho cô.” Anh ấy nói xong thì vô tình đẩy ngã cô ta xuống đất. “Cho dù tôi có nhu cầu cũng có người giải quyết cho tôi, không đến lượt cô, hiện tại cô cút ra khỏi chỗ này, sau này nếu tôi chưa cho phép thì không được xuất hiện ở đây.” Quý Tử Uyên nhìn từ trên xuống ra lệnh đuổi khách. Thang Nhược Lan hoàn toàn sụp đổ, cô ta không có lòng tự trọng lấy lòng ở trước mặt anh ấy, anh ấy vẫn ghét bỏ mình như vậy. Tất cả bởi vì Khương Tuyết Nhu, trước kia Quý Tử Uyên không thích cô ta nhưng cũng sẽ không lạnh lùng như hiện tại. Từ khi Khương Tuyết Nhu công khai nói cô ta trộm bài hát của mình ở trước mặt mọi người thì thái độ của Quý Tử Uyên đối xử với cô ta ngày càng tệ. Nhưng bây giờ việc quan trọng nhất là cô ta phải tái xuất lại. Dù sao cô ta sắp gả cho Quý Tử Uyên, đến lúc đó cô ta có được nhà họ Quý vào tay. Sau khi Thang Nhược Lan nghĩ thông suốt thì đau buồn nói: “Được, em sẽ đi, nhưng anh có thể. . . Giúp em một chuyện được không?” “. . .”