Cơn mưa tầm tã của thành phố S như muốn nhấn chìm tất cả trong sự lạnh lẽo. Diệp Oanh đứng dưới mái hiên của tòa nhà Cố Thị, bộ váy mỏng manh đã ướt sũng, dán chặt vào cơ thể run rẩy. Đôi bàn tay cô siết chặt tờ thông báo của công ty quản lý, những dòng chữ in đậm như những nhát dao đâm trực diện vào mắt cô: “Vi phạm điều khoản giữ gìn hình ảnh, bồi thường 10 tỷ đồng.”
Mười tỷ... Một con số không tưởng đối với một diễn viên tuyến 18, quanh năm chỉ đóng vai quần chúng và những vai phụ mờ nhạt như cô. Diệp Oanh cay đắng bật cười, nước mưa hòa lẫn với nước mắt mặn chát. Cô bị gài bẫy. Kẻ đứng đầu công ty đã cố tình đưa cô vào phòng khách sạn của một gã đạo diễn hám sắc, và khi cô liều chết chống trả để thoát ra, họ lại dùng chính đoạn clip đó để cáo buộc cô "gây scandal, làm tổn hại danh tiếng công ty".
Trong bóng tối tuyệt vọng này, chỉ còn một cái tên duy nhất hiện ra như một tia hy vọng cuối cùng, nhưng cũng là một hố đen đáng sợ nhất: Cố Sát.
Cánh cửa xoay của tòa nhà mở ra, hơi lạnh từ điều hòa phả ra khiến Diệp Oanh rùng mình. Cô bước vào, đôi giày cao gót phát ra âm thanh lộc cộc đơn độc trên sàn đá hoa cương sáng bóng.
"Tôi muốn gặp Cố tổng." – Giọng cô khàn đặc, run rẩy.
Cô thư ký nhìn cô từ đầu đến chân bằng ánh mắt khinh khỉnh, nhưng khi nhìn thấy thẻ căn cước và gương mặt xinh đẹp dù nhợt nhạt của Diệp Oanh, cô ta khựng lại một chút rồi gọi điện thoại.
"Cố tổng đồng ý gặp cô. Tầng 88."
...
Không gian trên tầng 88 tĩnh lặng đến đáng sợ. Cửa văn phòng mở ra, mùi hương gỗ đàn hương trầm mặc hòa quyện với mùi thuốc lá đắt tiền xộc vào mũi Diệp Oanh. Phía sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun rộng lớn, một người đàn ông đang tựa lưng vào ghế, gương mặt ẩn hiện trong bóng tối của ánh đèn vàng mờ ảo.
Cố Sát. Người đàn ông được mệnh danh là "bạo chúa" của giới giải trí. Hắn không chỉ nắm giữ tài chính mà còn nắm giữ cả vận mệnh của bất kỳ ngôi sao nào.
"Diệp Oanh?" – Giọng hắn trầm thấp, vang lên như tiếng đàn cello bị đứt dây, mang theo một sức ép vô hình khiến không khí trong phòng như đặc quánh lại.
Diệp Oanh hít một hơi thật sâu, tiến lại gần, đôi chân cô mềm nhũn: "Cố tổng... cầu xin anh cứu tôi."
Cố Sát thong thả đứng dậy, bước ra khỏi bóng tối. Ánh đèn soi rõ gương mặt góc cạnh, đẹp đến mức tàn nhẫn của hắn. Đôi mắt hắn hẹp dài, sâu hoắm như đáy vực, nhìn xoáy vào gương mặt đang đầm đìa nước của cô. Hắn đi vòng qua bàn, dừng lại ngay trước mặt Diệp Oanh. Khoảng cách gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể hắn.
Hắn đột ngột đưa tay ra, những ngón tay dài, thon gọn nhưng đầy sức mạnh bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt mình.
"Cứu em?" – Hắn nhếch môi, nụ cười không chạm đến đáy mắt. "Mười tỷ đó đối với tôi chỉ là một con số lẻ. Nhưng Diệp Oanh, em lấy cái gì để trao đổi đây? Lòng tự trọng rẻ mạt hay là... thân xác đã bị vấy bẩn này?"
Diệp Oanh run lên bần bật, cô cắn chặt môi đến mức bật máu: "Tôi vẫn sạch sẽ... Đêm đó tôi đã chạy thoát. Cố tổng, chỉ cần anh cứu tôi, tôi nguyện làm bất cứ điều gì."
Cố Sát nheo mắt, ánh mắt hắn di chuyển chậm rãi từ đôi mắt sưng đỏ xuống đôi môi đang run rẩy, rồi dừng lại ở bờ vai trắng ngần lộ ra dưới lớp áo ướt sũng. Sự chiếm hữu trong mắt hắn bùng lên một ngọn lửa đen tối mà Diệp Oanh chưa từng thấy.
Hắn buông cằm cô ra, lùi lại một bước, tay thong thả nới lỏng cà vạt.
"Bất cứ điều gì?" – Hắn lặp lại, giọng nói chứa đầy sự giễu cợt nhưng cũng nồng đậm dục vọng. "Diệp Oanh, tôi không thiếu diễn viên để kiếm tiền. Tôi chỉ thiếu một món đồ chơi vừa ý. Em có hiểu 'thú cưng' nghĩa là gì không?"
Diệp Oanh nhắm mắt lại, hai hàng nước mắt lăn dài. Cô biết, một khi gật đầu, cô sẽ không còn đường lui. Cô sẽ trở thành món đồ chơi trong lồng vàng của kẻ điên này. Nhưng nếu không, cuộc đời cô, gia đình cô sẽ tan nát.
"Tôi... tôi hiểu." – Giọng cô nhỏ như tiếng muỗi kêu, nhưng trong căn phòng yên tĩnh, nó rõ mồn một.
Cố Sát cười lớn, một nụ cười đầy thỏa mãn và cuồng ngạo. Hắn bước tới, một tay ôm lấy eo cô, kéo mạnh cơ thể nhỏ bé vào lồng ngực rắn chắc của mình. Hơi thở nóng rực của hắn phả bên tai cô, khiến Diệp Oanh run rẩy vì sợ hãi lẫn một cảm giác lạ lẫm chạy dọc sống lưng.
"Tốt lắm. Vậy thì bắt đầu từ đêm nay, em thuộc về tôi."
Hắn cúi xuống, nụ hôn thô bạo và đầy tính xâm lược giáng xuống môi cô, nuốt chửng mọi lời phản kháng yếu ớt. Diệp Oanh cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bị cuốn vào cơn bão, không thể trốn chạy, chỉ có thể mặc cho gã đàn ông này xé nát và chiếm hữu.
Trong văn phòng rộng lớn, ánh đèn mờ ảo chứng kiến sự khởi đầu của một bản hợp đồng nhục nhã, nơi một linh hồn kiêu hãnh bắt đầu rơi xuống vực thẳm của dục vọng.