Ánh nắng ban mai chói chang xuyên qua lớp rèm cửa mỏng, hắt lên gương mặt nhợt nhạt của Diệp Oanh. Cô khẽ cử động, nhưng ngay lập tức một cơn đau rát từ hạ thân và sự rã rời của xương cốt ập đến, khiến cô không kìm được mà bật ra một tiếng rên rỉ đau đớn.
Ký ức về đêm qua ùa về như một cuốn phim kinh dị. Những cái chạm thô bạo, tiếng thở dốc và sự chiếm hữu điên cuồng của Cố Sát... Diệp Oanh vô thức siết chặt tấm chăn, lòng bàn tay hằn lên những vết móng tay đau nhức.
"Tỉnh rồi sao?"
Giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo vang lên từ phía ban công. Cố Sát đang đứng đó, thân hình cao lớn được bao bọc trong chiếc áo choàng tắm bằng lụa đen thắt hờ ngang eo, để lộ khuôn ngực rắn chắc với vài vết cào nhẹ - dấu tích của cuộc hoan lạc điên cuồng đêm qua. Hắn thong thả bước lại gần giường, trên tay cầm một chiếc hộp gỗ bọc nhung tinh xảo.
Diệp Oanh vô thức lùi lại, đôi mắt ngập tràn sự cảnh giác và sợ hãi. Cố Sát không để tâm đến thái độ đó, hắn đặt chiếc hộp xuống giường, khóe môi khẽ nhếch:
"Hợp đồng đã ký, tiền cũng đã chuyển vào tài khoản bệnh viện của cha em. Bây giờ, đến lượt em thực hiện tốt vai trò của mình."
Hắn mở chiếc hộp ra. Bên trong là một bộ đồ lót bằng ren đỏ rực, mỏng manh đến mức gần như trong suốt, thiết kế cắt xẻ táo bạo khiến người ta chỉ nhìn thôi cũng phải đỏ mặt.
"Thay nó đi." – Hắn ra lệnh, giọng điệu thản nhiên như đang bảo cô mặc một chiếc áo phông bình thường.
Diệp Oanh bàng hoàng, gương mặt trắng bệch: "Cố tổng... hôm nay tôi có buổi thử vai quan trọng. Tôi không thể mặc thứ này..."
"Tôi không hỏi ý kiến của em." – Cố Sát đột ngột cúi xuống, bàn tay thon dài luồn vào tóc cô, ép cô phải ngẩng đầu đối diện với ánh mắt sắc lạnh của mình. "Em nên nhớ, từ sợi tóc cho đến kẽ chân của em đều thuộc quyền sở hữu của tôi. Tôi muốn em mặc cái gì, em phải mặc cái đó. Kể cả khi em đứng trước ống kính hay đám đông, em cũng phải ghi nhớ rằng bên trong lớp vỏ bọc thanh cao đó, em đang mang dấu ấn của Cố Sát."
Sự nhục nhã dâng lên tận cổ họng. Diệp Oanh cảm thấy mình không khác gì một con búp bê bị hư hỏng, bị chủ nhân nhào nặn và trưng bày theo những sở thích lệch lạc nhất.
"Tự mình mặc, hay để tôi giúp?" – Hắn nheo mắt, bàn tay bắt đầu mơn trớn trên vành tai cô, một sự đe dọa rõ ràng.
Dưới áp lực của hắn, Diệp Oanh run rẩy cầm lấy mảnh vải mỏng manh kia. Trước mặt người đàn ông đang thản nhiên ngồi châm thuốc lá, cô buộc phải trút bỏ tấm chăn, để lộ cơ thể đầy những vết bầm tím và dấu hôn đỏ chói. Cô chậm rãi mặc bộ đồ lót gợi dục đó vào, cảm giác lớp ren thô ráp cọ xát vào làn da nhạy cảm như những vết roi quất vào lòng tự trọng của cô.
Cố Sát nhìn ngắm "tác phẩm" của mình, ánh mắt hắn tối sầm lại vì dục vọng vừa mới được thỏa mãn lại bắt đầu trỗi dậy. Hắn bước tới, ngón tay thô ráp lướt dọc theo đường xẻ táo bạo trên bộ đồ lót, khiến Diệp Oanh run bắn người.
"Rất đẹp." – Hắn thì thầm, giọng khàn đặc. "Hôm nay đi làm, mỗi khi em di chuyển, mỗi khi em nói chuyện với những gã đàn ông khác, hãy nhớ kỹ cảm giác này trên da thịt mình. Nhớ kỹ em là của ai."
Hắn ném cho cô một chiếc váy kín cổng cao tường để che đi mọi dấu vết bên trong, nhưng Diệp Oanh biết, sự kín đáo bên ngoài chỉ càng làm tăng thêm sự nhục nhã ê chề đang gặm nhấm tâm hồn cô.
Bước ra khỏi biệt thự, Diệp Oanh cảm thấy ánh nắng mặt trời thật gay gắt. Cô mang theo sự bí mật dơ bẩn này đến phim trường, lòng trĩu nặng với thực tế phũ phàng: Cuộc chơi này chỉ mới bắt đầu, và Cố Sát sẽ không bao giờ để cô có được một giây phút bình yên.