Sau hai ngày bị giam trong phòng ngủ, Hàm Nguyệt được phép xuống phòng tập dưới sự giám sát của Lục Cận Thâm. Anh mang theo một bộ "đồ chơi" đặc biệt: những viên bi nhỏ bằng ngọc bích mịn màng.
Anh bắt cô nằm ngửa trên sàn gỗ lạnh lẽo của phòng tập gương. Anh lần lượt đưa những viên ngọc vào trong cơ thể cô, sau đó bắt cô thực hiện động tác nhảy ba lê cơ bản.
"Nếu một viên nào rơi ra, chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu bằng một cách 'nặng' hơn."
Hàm Nguyệt cắn chặt môi, cố gắng co thắt cơ vùng chậu để giữ lấy những vật thể lạ bên trong. Tuy nhiên, khi cô thực hiện động tác bật nhảy grand jeté, sự va chạm của ngọc và thành tử cung khiến cô tê dại, nước dịch chảy tràn xuống đùi làm sàn gỗ trơn trượt.
Lục Cận Thâm ngồi trên ghế giám khảo, đôi mắt đen thâm trầm thưởng thức sự chật vật dâm mỹ đó. Cuối cùng, khi cô ngã gục, anh đi tới, lấy những viên ngọc ra và thay thế bằng chính bản thân mình.
Anh bắt cô quỳ trước gương, tay chống lên mặt kính, để cô nhìn thấy sự thâm nhập thô bạo từ phía sau. Anh dùng tay vặn vẹo cơ thể cô theo những tư thế khó nhất của Ballet trong khi vẫn không ngừng thúc đẩy. Sự tương phản giữa gương mặt thanh tú, đẫm lệ của cô và sự hung hãn, bạo quân của anh tạo nên một bức tranh dục vọng tột cùng.
Cuộc hoan lạc kết thúc khi Hàm Nguyệt ngất đi trong vòng tay anh. Lục Cận Thâm bế cô lên, thì thầm vào tai cô: "Nguyệt Nguyệt, em mãi mãi là của tôi. Cả linh hồn, cả thể xác, cả những bước nhảy này..."