Thang máy dừng lại ở tầng thượng, nơi có một bể bơi vô cực nhìn xuống toàn cảnh thành phố Vân Kinh. Sát Phổ bế Vân Dao, lúc này cô đã hoàn toàn thoát xác khỏi chiếc váy dạ hội, chỉ còn lại sợi dây chuyền kim cương lấp lánh trên cổ. Anh nhảy thẳng xuống làn nước ấm của bể bơi.
Nước bao bọc lấy cơ thể hai người, tạo nên một lực cản khiến mỗi chuyển động càng trở nên nặng nề và kích thích hơn. Sát Phổ ép Vân Dao vào thành bể bằng kính. Ánh đèn thành phố rực rỡ phía dưới chân họ, nhưng trong mắt Vân Dao chỉ có gương mặt dã tính của người đàn ông này.
Trong làn nước, sự xâm nhập càng trở nên trơn tru nhưng cũng đầy mãnh liệt. Sát Phổ nhấc bổng hai chân cô lên, quấn chặt lấy thắt lưng mình. Mỗi cú thúc của anh trong nước mang theo một sức nặng ngàn cân, khiến Vân Dao cảm thấy như nội tạng mình bị xáo trộn. Cô bám chặt vào vai anh, đôi gò bồng đảo trắng ngần dập dềnh trên mặt nước, liên tục bị đôi bàn tay to lớn của Sát Phổ nhào nặn.
"A... chậm... chậm lại một chút... Sát Phổ..."
"Chậm? Em có biết lúc nãy thằng khốn đó chạm vào tay em, tôi muốn giết người thế nào không?"
Sát Phổ gầm gừ, anh đột ngột rút ra rồi lại đâm vào thật sâu, thật mạnh. Sự kích thích từ dòng nước luồn vào bên trong mỗi khi anh rút ra khiến Vân Dao run rẩy đạt đến đỉnh điểm liên tục. Cô khóc nấc lên, những tiếng rên rỉ hòa cùng tiếng nước vỗ vào thành bể "bạch bạch" đầy ám muội.
Anh bắt cô phải quay mặt ra phía thành kính, để cô nhìn xuống hàng ngàn ánh đèn phía dưới, rồi từ phía sau điên cuồng chiếm đoạt. Cảm giác như đang làm tình giữa không trung khiến Vân Dao vừa sợ hãi vừa hưng phấn tột độ. Khi cao trào ập đến, Sát Phổ bắn toàn bộ sự nồng nhiệt vào sâu trong cơ thể cô, nước bể bơi dường như cũng nóng lên theo nhiệt độ của hai người.
Sát Phổ ôm lấy cơ thể gần như ngất lịm của Vân Dao, thì thầm: "Ngày mai, cả giới thú nhân sẽ biết em mang dấu ấn của tôi. Đừng hòng chạy thoát."