Khu tập thể Thành Công hôm nay không chỉ có tiếng loa phường báo tin bão, mà còn rúng động bởi một "đại án" nghiêm trọng: Một loạt quần áo phơi ngoài hành lang của các hộ dân bỗng dưng bốc hơi không dấu vết. Nạn nhân bao gồm từ bộ đồ bộ hoa hòe của bà Hoa tạp hóa cho đến chiếc áo thun hàng hiệu của anh chàng thanh niên tầng dưới.
Lê Linh đứng giữa hành lang, tay cầm một cuốn sổ tay nhỏ, mặt mày nghiêm trọng như đang điều phối một đội đặc nhiệm.
"Vô lý! Không lẽ có kẻ biến thái lẻn vào tận đây chỉ để lấy trộm đồ bộ?" Linh lẩm bẩm, mắt liếc nhìn quanh.
Trần Vũ vừa mở cửa bước ra với ý định đi đổ rác (lần này là đi hiên ngang dưới ánh mặt trời), lập tức bị Linh chặn lại.
"Dừng lại! Nghi phạm số một, anh có lời khai gì không?"
Vũ nhìn Linh đầy ngán ngẩm: "Nghi phạm? Cô nghĩ tôi lấy trộm mấy bộ đồ ngủ của các bà, các mẹ để làm gì? Để mặc khi viết truyện kinh dị à?"
Linh chống nạnh: "Ai mà biết được tâm lý tội phạm của các nhà văn trinh thám. Anh vừa chuyển đến, khu này liền xảy ra 'án'. Quá trùng hợp!"
Vũ không buồn cãi, anh định lách qua người cô thì đột ngột dừng lại. Mắt anh nhìn chăm chăm vào mép cầu thang gỗ cũ kỹ ở góc tối. Bằng nhãn quan nhạy bén của một người chuyên viết về những chi tiết siêu nhỏ, Vũ phát hiện ra một sợi chỉ màu tím – đúng màu chiếc áo bà Hoa than thở bị mất – đang dính vào một vết nứt của tấm gỗ.
"Nhìn kìa," Vũ chỉ tay, giọng bình thản. "Kẻ trộm của cô không phải người đâu."
Linh tò mò tiến lại gần, nhìn theo hướng tay Vũ. Anh thong thả nói tiếp, thực ra chỉ là một lời nhận xét bâng quơ dựa trên những gì anh quan sát được qua túi rác nhà bà cụ tầng dưới sáng nay:
"Sáng nay tôi thấy túi rác nhà bà cụ dưới lầu có rất nhiều mẩu vải vụn và bông gòn cũ. Thêm nữa, đêm qua tôi nghe tiếng 'cào' rất lạ ở phía trần nhà hành lang. Nếu là kẻ trộm người, họ sẽ lấy cả móc áo. Nhưng ở đây, móc áo vẫn còn treo lủng lẳng, chỉ có quần áo bị kéo đi một cách thô bạo."
Linh tròn mắt: "Ý anh là..."
"Tôi chỉ lỡ lời thôi, nhưng nếu tôi là kẻ trộm có bốn chân và đang cần lót ổ cho đám con sắp đẻ, tôi sẽ chọn những bộ đồ bộ mềm mại bằng vải thun của bà Hoa," Vũ nhún vai rồi bước tiếp.
Linh đứng hình mất 3 giây. "A! Con Ngáo!"
Cô lập tức lao xuống tầng một, chui tọt vào cái kho chứa đồ cũ nát dưới gầm cầu thang – nơi mà ngay cả ông Sáu bảo vệ cũng ngại vào vì sợ bụi. Năm phút sau, tiếng reo hò của Linh vang lên chấn động cả khu tập thể.
"Tìm thấy rồi! Mọi người ơi, tìm thấy 'kho báu' rồi!"
Cả khu phố ùa ra. Trong cái ổ ấm cúng được quây bằng chiếc áo tím của bà Hoa, bộ đồ hiệu của anh thanh niên và vài chiếc khăn mặt khác, nàng mèo Ngáo đang nằm cuộn tròn, bên cạnh là ba chú mèo con đỏ hỏn vừa mới chào đời. Chúng đang ngủ ngon lành trên đống "chiến lợi phẩm" đắt giá nhất khu tập thể.
Bà Hoa vừa buồn cười vừa xót xa: "Cha bố cô Ngáo nhé, sướng nhất cô rồi, đẻ con trên đống lụa là thế này à?"
Mọi người cười ồ lên, không khí căng thẳng ban nãy tan biến sạch sành sanh. Linh đứng giữa đám đông, thay vì nhận công trạng, cô lại ngước mắt nhìn lên tầng ba, nơi bóng dáng của Trần Vũ vừa lẩn khuất sau cánh cửa.
Tối hôm đó, Vũ đang ngồi gõ máy tính thì thấy một mẩu giấy luồn qua khe cửa.
“Nhà văn giỏi lắm! Hôm nay anh phá án còn nhanh hơn cả Camera chạy cơm. Để cảm ơn 'vị thám tử ẩn dật', mời anh sang nhà tôi ăn lẩu mắm. Mẹ tôi vừa gửi đồ dưới quê lên, không ăn là tội ác đấy! - Lê Linh.”
Vũ cầm mẩu giấy, nhìn ra ngoài hành lang. Tiếng dép lê lẹt xẹt quen thuộc lại vang lên, kèm theo tiếng Linh đang dặn dò ai đó đừng có phơi đồ quá gần chỗ cầu thang kẻo con Ngáo lại đi "mua sắm" hộ.
Anh khẽ mỉm cười, gấp mẩu giấy lại cất vào ngăn kéo. Giai đoạn "chiến tranh lạnh" giữa anh và sự ồn ào của khu tập thể dường như đã chính thức kết thúc theo một cách mà bản thân anh cũng không ngờ tới.
Anh mở máy tính, xóa dòng châm ngôn cũ: "Thế giới của tôi chỉ cần Wi-Fi và sự im lặng."
Thay vào đó, anh gõ: "Thế giới của tôi bắt đầu từ bát canh cua, những túi rác biết nói và một cô hàng xóm... quá mức nhiệt tình."