MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Đeo Tai Nghe Khi Thế Giới Đang HátChương 9

Đừng Đeo Tai Nghe Khi Thế Giới Đang Hát

Chương 9

1,040 từ · ~6 phút đọc

Suốt những ngày sau đó, góc sân sau trường Nam Dương vốn vắng lặng bỗng trở nên rộn ràng theo một cách rất riêng. Không có tiếng nhạc xập xình hay tiếng hò hét, chỉ có tiếng sột soạt của giấy, tiếng cọ vẽ lướt trên mặt gỗ và tiếng cười khẽ của nhóm "người tàng hình".

Nhật Nam vẫn giữ thói quen cũ: luôn đeo chiếc tai nghe màu đen bản to, tách biệt mình với những xô bồ xung quanh. Cậu lẳng lặng leo lên thang, treo những khung ảnh phim mình tự rửa lên những sợi dây thừng nối giữa hai gốc cây xà cừ.

"Nam này, cậu nghe gì trong đó mà chăm chú thế?" Tuệ Lâm vừa dán những cánh hoa khô lên bìa thư, vừa tò mò ngước nhìn. "Lúc nào tớ cũng thấy cậu đeo nó, kể cả khi chúng mình đang làm việc."

Nam dừng tay, hơi khựng lại. Cậu khẽ chạm vào vành tai nghe, đôi mắt thoáng qua một tia dao động rồi nhanh chóng trở lại vẻ phẳng lặng thường ngày. "Chỉ là vài bản nhạc cũ thôi."

Lâm không tin. Cô nhận ra mỗi khi Nam đeo tai nghe, nhịp độ làm việc của cậu trở nên rất ổn định, nhưng ánh mắt cậu lại như đang trôi dạt về một miền ký ức nào đó rất xa xôi.

Giờ nghỉ trưa, khi mọi người đã tản đi ăn, chỉ còn Nam ngồi lại dưới gốc cây. Cậu nhắm mắt, dựa đầu vào thân cây xù xì. Bất ngờ, một bên tai nghe bị kéo ra. Nam giật mình mở mắt, thấy Tuệ Lâm đang đứng đó, tay cầm một bên tai nghe áp sát vào tai mình.

Cô ngẩn người.

Không có bản nhạc rock sôi động nào, cũng không có giai điệu piano du dương. Thứ vang lên trong tai nghe là một chuỗi những âm thanh hỗn tạp: tiếng mưa rơi trên mái tôn, tiếng gió rít qua kẽ lá, tiếng còi tàu hỏa xa xăm và cả tiếng lật sách sột soạt.

"Đây là..." Lâm thốt lên, đầy ngạc nhiên.

"Đó là âm thanh của thế giới," Nam nhẹ nhàng lấy lại chiếc tai nghe, giọng cậu trầm xuống. "Năm tớ mười tuổi, cha tớ — một người thợ sửa đồng hồ — đã tặng tớ chiếc máy ghi âm mini này. Ông nói rằng mọi người thường quá bận để nói, nhưng thế giới thì không bao giờ ngừng kể chuyện. Sau khi ông mất, tớ bắt đầu đi thu âm mọi thứ. Khi đeo tai nghe, tớ không phải nghe những lời phán xét hay những con số, tớ chỉ nghe thấy sự vận động của sự sống."

Lâm ngồi xuống bên cạnh Nam, lặng lẽ nhìn vệt nắng xuyên qua tán lá. Cô hiểu rồi. Chiếc tai nghe đó không phải là công cụ để cậu trốn chạy, mà là cách để cậu giữ lại những mảnh vụn của sự thật trong một thế giới đầy rẫy những mặt nạ.

"Vậy ra, cậu thu âm cả tiếng đàn của tớ hôm đó phải không?" Cô hỏi, khẽ huých tay cậu.

Nam không phủ nhận, cậu chỉ mỉm cười: "Tiếng đàn đó... nó có mùi của nắng tháng Năm. Tớ muốn giữ nó lại cho chính mình của 10 năm sau."

Hành động của Nam vô tình trở thành nguồn cảm hứng cho điều điên rồ thứ hai. Họ quyết định không chỉ viết thư, mà còn tạo ra một "ngân hàng âm thanh và hình ảnh". Minh "Mập" bắt đầu vẽ lại những khoảnh khắc nhỏ nhất: một chiếc lá rơi vào giỏ xe, một cái ngáp dài của bác bảo vệ. Linh thì thu thập những câu nói chân thật nhất mà cô nghe được ở hành lang.

Nhưng sự yên bình đó không kéo dài lâu.

"Này, cái hội 'đồng nát' kia!"

Hoàng cùng đám bạn bước tới, tay cầm những tờ poster quảng cáo bóng loáng cho gian hàng game VR của lớp 12A3. Cậu ta nhìn đống giấy vụn và những sợi dây thừng của nhóm Nam với vẻ khinh khỉnh.

"Lớp trưởng, cô giáo chủ nhiệm đang tìm cậu đấy. Cô bảo gian hàng của lớp phải tập trung vào một chỗ, không được xé lẻ ra cái góc hẻo lánh này. Cậu đang làm ảnh hưởng đến thành tích chung của cả tập thể đấy có biết không?"

Tuệ Lâm đứng dậy, phủi bụi trên tay, đối diện với Hoàng. "Tớ đã xin phép Ban giám hiệu rồi. Đây là gian hàng thử nghiệm của Câu lạc bộ Những kẻ vô hình. Nó không liên quan đến thi đua của lớp."

"Câu lạc bộ gì cơ? Nghe nực cười thật." Hoàng tiến lại gần chiếc máy ảnh của Nam đặt trên bàn. "Để xem thợ ảnh đại tài chụp được cái gì nào."

Trước khi Hoàng kịp chạm tay vào, Nam đã nhanh chóng cầm lấy máy ảnh, chắn giữa Hoàng và đống bản thảo. Ánh mắt Nam vốn dĩ bình thản, nay bỗng trở nên sắc lạnh như một lưỡi dao.

"Cậu có thể cười nhạo chúng tớ," Nam nói, từng chữ chậm rãi nhưng đanh thép. "Nhưng đừng chạm vào thế giới của họ. Cậu không đủ tư cách."

Sự đối đầu căng thẳng giữa hai chàng trai khiến không khí đặc quánh lại. Hoàng hơi khựng lại trước thái độ cứng rắn của Nam – kẻ mà cậu ta luôn coi là một dấu chấm phẩy mờ nhạt.

"Được thôi, để xem ngày hội tới đây, ai mới là người tàng hình thật sự." Hoàng hầm hừ bỏ đi.

Khi đám đông giải tán, Tuệ Lâm nhìn Nam, cô thấy bàn tay cậu vẫn còn hơi run vì kìm nén. Lớp vỏ bọc của Nam cũng đang dần nứt ra, lộ ra một trái tim đầy nhiệt huyết mà cậu đã cố tình giấu kín sau lớp tai nghe bấy lâu nay.

"Cảm ơn cậu, Nam," Lâm nói nhỏ.

Nam đeo tai nghe lên lại, nhưng lần này cậu chỉ đeo một bên, bên còn lại cậu dành để nghe tiếng cười của Minh và Linh đang gọi nhau ở phía xa. Cậu nhận ra, âm thanh hay nhất không phải là tiếng mưa hay tiếng gió, mà là tiếng của những tâm hồn đang tìm thấy nhau.