MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủĐừng Nháo, Bạc Tiên SinhChương 228: Em Gọi Gì Anh Cũng Thích

Đừng Nháo, Bạc Tiên Sinh

Chương 228: Em Gọi Gì Anh Cũng Thích

760 từ · ~4 phút đọc



Hứa Thanh Tri tự mình mở công ty suốt bao nhiêu năm, gặp qua đủ loại kiểu dáng người, cũng tự luyện ra bản lĩnh nhìn sắc mặt người khác.


Mà có thể tính là tiếp xúc với vị danh nhân này cũng chỉ có lần đứng từ xa liếc một cái ở buổi lễ nhận chức của anh thôi mà.


Thậm chí không nói với nhau lấy một câu!Cô ấy muốn đắc tội với anh ta cũng bó cánh đúng không?Có điều, như vậy nghĩa là! Bạc Cảnh Xuyên là bạn trai của Phồn Tinh à?Hứa Thanh Tri liếc nhìn Thẩm Phồn Tinh, chỉ thấy vẻ mặt cô bạn thân gượng gạo.


Thẩm Phồn Tinh cũng có phát hiện ra bầu không khí quái dị vừa rồi.


Hơn nữa, cô còn biết nguyên nhân.


Hứa Thanh Tri nheo mắt nhìn cô, ý muốn hỏi “Rốt cuộc là thế nào?”Thẩm Phồn Tinh cũng nhìn lại cô ấy, trợn mắt tỏ vẻ một lời khó nói hết.


Cảnh Hứa Thanh Tri và Thẩm Phồn Tinh mắt đi mày lại rơi vào trong mắt Bạc Cảnh Xuyên, anh hơi nheo mắt lại.


Sau đó ngẩng đầu bâng quơ nhẹ nhàng liếc nhìn Thẩm Phồn Tinh.


Bâng quơ nhẹ nhàng?Rõ ràng là ánh mắt hừng hực mãnh liệt mới đúng! Thẩm Phồn Tinh cũng ngước đầu nhìn anh, thành công thấy được ánh mắt anh lóe qua thâm ý.


Sau đó Bạc Cảnh Xuyên cũng không nói gì, bước thẳng tới ngồi cạnh cô, ghé sát lại bên người cô, thậm chí còn thân mật cường thế vươn một tay ôm choàng vai cô! Thẩm Phồn Tinh hơi khép mi, không kìm được nụ cười giãn ra bên môi.


Ăn một bữa cơm thôi mà, anh ngồi như vậy có ăn nổi không hả?Bàn tay Hứa Thanh Tri vừa cầm cốc nước lên hơi run một cái.


Người đàn ông này đang khoe khoang với cô ấy hay muốn chứng minh cái gì à?”Chào cô, tôi là Bạc Cảnh Xuyên, bạn trai của Phồn Tinh.


“Huyệt Thái Dương của Hứa Thanh Tri giật giật, có cần nhấn mạnh hai chữ “bạn trai” đến vậy không?!
Nhưng cô ấy vẫn cười với Bạc Cảnh Xuyên: “Chào anh, tôi là Hứa Thanh Tri, là bạn thân nhất của Phồn Tinh!”Cả phòng rơi vào yên lặng hai giây, Bạc Cảnh Xuyên và Hứa Thanh Tri lẳng lặng nhìn đối phương hai giây này sau đó mới thu ánh mắt lại.


“Cảm ơn cô chăm sóc cho Phồn Tinh nhiều năm như vậy, sau này có việc gì cần tôi giúp thì cứ nói, đừng khách sáo.


“Hứa Thanh Tri nhíu mày, thâm ý liếc nhìn Thẩm Phồn Tinh một cái rồi mới gật đầu, “Vậy cảm ơn chủ tịch Bạc trước.


“Thẩm Phồn Tinh ngồi cạnh không chịu nổi bầu không khí quái quái này, vội vàng cầm menu ở giữa bàn lên: “Mọi người đói rồi đúng không? Chúng ta gọi món đã nhé, anh muốn ăn gì?”Bạc Cảnh Xuyên quay sang cười với cô, nghiêng đầu hôn lên má cô.


“Em gọi cái gì anh cũng thích.


“Cho dù Hứa Thanh Tri là một cô gái có giáo dưỡng cũng sẽ không chịu đựng được có người đứng trước mặt mình khoe khoang yêu đương.


Huống chi cô ấy còn đang độc thân đây này, đáng buồn hơn là cầu yêu mà không được!Hứa Thanh Tri hung hăng lườm Thẩm Phồn Tinh một cái, vươn tay cầm lấy tờ menu còn lại!Dám bắt ép cô ấy ăn thức ăn chó à?Há, đã thế cô ấy muốn ăn loại quí nhất đắt nhất mới được!Hứa Thanh Tri lật thẳng tới trang đặc sản, gọi toàn bộ món ăn chủ bài.


Thẩm Phồn Tinh ngạc nhiên nhìn cô ấy, có lẽ! Hứa Thanh Tri bị kíƈɦ ŧɦíƈɦ rồi.


Cô cũng không nói thêm gì, liếc nhìn Bạc Cảnh Xuyên một cái, thấy anh không có gì bất mãn thì lại quay đầu nhìn menu.


“Anh thích ăn hải sản đúng không? Tôm Bắc Cực ở đây được lắm, ăn thử một phần nhé?”Mắt Bạc Cảnh Xuyên lập tức sáng ngời, giọng nói trầm thấp dịu dàng, “Ừ.


“Sau đó anh quay sang nhìn Hứa Thanh Tri, bộ dáng thanh tao quý phái.


“Cô Hứa thích ăn gì cứ gọi thoải mái, đừng khách sáo.


“Hứa Thanh Tri vẻ mặt không đổi, duy trì nụ cười khách sáo khéo léo, trong lòng lại cười lạnh một tràng.


Rồi anh bày ra cái vẻ khoe khoang ấy làm gì?.