Dưới Ánh Đèn Thư Viện

Chương 10

837 từ · ~5 phút đọc

Sau buổi tối dưới ánh trăng, Diệp Chi trở về nhà với một tâm trạng không thể tồi tệ hơn. Cô đứng trước gương trong căn phòng trọ chật hẹp, nhìn vào đôi môi vẫn còn hơi sưng và ánh mắt bàng hoàng của chính mình. Sự kiêu hãnh của một cô giáo, sự tự tôn của một sinh viên ưu tú dường như đã bị vứt bỏ lại trên ban công biệt thự nhà họ Trần.

Sáng hôm sau, Chi quyết định thiết lập lại một "khoảng cách hai gang tay" – một ranh giới vật lý mà cô tự nhủ sẽ không bao giờ để Nam bước qua nữa.

Khi cô bước vào thư viện, Nam đã ngồi đó. Cậu không còn vẻ lười biếng hay nổi loạn như mọi khi, mà diện một chiếc áo sơ mi đen, nút cổ buông lơi, đang nhấp một ngụm trà đậm. Thấy Chi, cậu không đứng dậy, nhưng ánh mắt sâu thẳm ấy lại dán chặt vào cô như muốn xuyên thấu qua lớp vỏ bọc bình tĩnh mà cô cố tạo ra.

"Em ngồi lùi ra một chút, hôm nay chúng ta cần không gian để trải bản đồ kinh tế," Chi nói, giọng cô khô khốc, cố tình đẩy chiếc ghế của mình ra xa khỏi Nam đúng hai gang tay.

Nam nhướn mày, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười đầy châm biếm: "Cô giáo có vẻ rất thích đo đạc nhỉ? Hai gang tay... đó là khoảng cách để an toàn, hay là khoảng cách để cô không phải thừa nhận rằng cô muốn gần tôi hơn thế?"

"Tập trung đi Nam. Đừng để tôi phải nhắc nhở về thái độ của em một lần nữa," Chi gắt nhẹ, cô mở bản đồ ra, nhưng bàn tay cầm bút lại khẽ run.

Buổi học trôi qua trong một sự căng thẳng tột độ. Chi cố gắng duy trì sự chuyên nghiệp, nhưng mỗi khi cô vươn tay chỉ vào một điểm trên bản đồ, Nam lại vô tình (hoặc cố ý) nghiêng người về phía cô. Khoảng cách hai gang tay mà cô dày công thiết lập bắt đầu trở nên mong manh. Mùi hương bạc hà quen thuộc từ cậu ta cứ len lỏi vào khứu giác, gợi lại hơi ấm của đêm hôm trước.

Nam đột ngột buông bút, cậu quay sang nhìn cô, khoảng cách lúc này đã thu hẹp lại chỉ còn một gang tay. "Cô giáo, cô dạy tôi về quy luật cung cầu. Vậy cô có biết, khi sự khao khát tăng lên mà sự đáp lại bị kìm nén, nó sẽ dẫn đến điều gì không?"

Chi nín thở, cô cố gắng lùi lại nhưng lưng ghế đã chạm vào giá sách phía sau. "Nó sẽ dẫn đến sự mất cân bằng thị trường."

"Sai rồi," Nam thì thầm, cậu đứng dậy, chống hai tay xuống mặt bàn, nhốt Chi vào giữa. "Nó dẫn đến sự bùng nổ. Cô có thể đẩy ghế ra xa hai gang tay, mười gang tay, nhưng ánh mắt cô... nó đang kéo tôi lại gần chỉ trong vài milimet."

Nam đưa tay ra, ngón tay dài và ấm nóng của cậu không chạm vào da thịt cô, mà chỉ lướt nhẹ theo đường viền của cổ áo sơ mi, ngay sát xương quai xanh của Chi. Cảm giác mê hoặc và tội lỗi lại một lần nữa trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Chi cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, nhịp tim hỗn loạn đến mức cô sợ Nam có thể nghe thấy.

"Hai gang tay..." Nam lặp lại, giọng cậu trầm khàn, đầy vẻ dẫn dụ ngọt ngào. "Đó là khoảng cách đủ gần để tôi thấy được sự run rẩy của cô, nhưng cũng đủ xa để khiến tôi phát điên vì muốn xóa bỏ nó."

Trong khoảnh khắc đó, Chi nhận ra mọi rào cản cô tự dựng lên đều vô nghĩa. Nam không cần chạm vào cô để quyến rũ cô; cậu ta dùng chính sự hiện diện, hơi thở và những lời nói đầy ẩn ý để phá nát lý trí của cô. Khoảng cách giữa họ lúc này không còn tính bằng gang tay, mà tính bằng sự đầu hàng của tâm hồn.

"Đừng... Nam, chúng ta không thể," Chi thốt lên, nhưng đôi mắt cô lại không thể rời khỏi đôi môi của cậu.

"Chúng ta có thể làm bất cứ điều gì chúng ta muốn trong căn phòng này, Chi ạ," Nam nói, hơi thở cậu phả lên môi cô. "Bởi vì ở đây, tôi là luật lệ, và cô... là ngoại lệ duy nhất của tôi."

Chi nhắm nghiền mắt lại, cảm nhận sự đấu tranh dữ dội trong thâm tâm. Sự khát khao bị kìm nén đã đạt đến ngưỡng cửa của sự bùng nổ. Khoảng cách hai gang tay đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự căng thẳng nồng đậm, dự báo cho những cơn sóng ngầm dữ dội hơn trong những buổi học sắp tới.