MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ánh Hoàng Hôn Của Tổng Giám ĐốcChương 8: Sự Thật Trong Bóng Đêm

Dưới Ánh Hoàng Hôn Của Tổng Giám Đốc

Chương 8: Sự Thật Trong Bóng Đêm

1,697 từ · ~9 phút đọc

Bầu trời thành phố đêm nay lặng lẽ, nhưng trong lòng người lại dậy sóng. Sau khi Tần Dịch Phong bị đình chỉ chức vụ, truyền thông ngập tràn các giả thuyết, lời đồn, và những cuộc tranh luận không dứt. Người thì khen anh dám đối mặt với sự thật, kẻ lại chê anh ngông cuồng, tự hủy hoại sự nghiệp. Nhưng giữa tất cả ồn ào ấy, chỉ có Lâm Nhược Hy hiểu — anh không làm vì danh tiếng, anh làm vì cô.

Căn hộ của anh giờ chẳng khác gì nhà kho ngổn ngang hồ sơ, bản tin, giấy tờ cũ. Anh gần như không ngủ, đôi mắt trũng sâu, mái tóc rối, râu lún phún — hình ảnh trái ngược hoàn toàn với vị tổng giám đốc lạnh lùng, chuẩn mực trước kia. Nhược Hy đến thăm, mang theo túi đồ ăn, vừa đặt xuống bàn thì thấy anh vẫn chăm chú nhìn màn hình máy tính.

“Anh lại không ăn gì từ sáng à?”

Anh khẽ đáp mà không ngẩng đầu: “Anh sắp tìm ra rồi, Nhược Hy.”

“Anh đang tìm gì thế?”

“Báo cáo gốc năm 2017 — bản hợp đồng giữa TDF và công ty của ba em. Có điều gì đó không khớp.”

“Không khớp?”

Anh quay lại, ánh mắt sáng rực giữa mỏi mệt. “Bản hợp đồng trong hồ sơ chính thức bị chỉnh sửa. Anh thấy hai dấu hiệu giả mạo chữ ký, nhưng điều lạ là dấu giả lại được đóng bằng con dấu thật.”

Cô sững người. “Ý anh là có người đã cố tình làm giả chữ ký của ba em, rồi che đậy vụ đó bằng quyền lực trong nội bộ TDF?”

Anh gật, giọng trầm xuống: “Và người đó không ai khác chính là thư ký cũ của cha anh — Phan Trí Nghĩa. Hắn từng bị nghi biển thủ tài chính, sau đó biến mất ngay sau khi vụ Lâm Gia sụp đổ.”

Cô siết chặt tay, trái tim như bị bóp nghẹt. “Nếu vậy… nghĩa là ba em bị oan?”

“Không chỉ oan, mà còn là nạn nhân trong cuộc thanh trừng nội bộ. Anh nghi ngờ Nghĩa nhận lệnh từ một người cấp cao hơn.”

“Là ai?”

Anh im lặng. Một tia sáng lóe lên trong mắt anh. “Có lẽ chính cha anh.”

Không khí trong phòng như đóng băng. Cô lùi một bước, giọng run: “Anh… có bằng chứng không?”

“Chưa.” – Anh siết chặt tập hồ sơ trong tay – “Nhưng anh sẽ tìm. Dù phải đối đầu với cả thế giới.”

Ngày hôm sau, anh hẹn gặp một cựu nhân viên TDF, người từng làm kế toán thời điểm đó. Cuộc gặp diễn ra ở quán cà phê nhỏ vùng ngoại ô. Người đàn ông ngoài bốn mươi, ánh mắt chậm chạp, tay run khi rót trà.

“Tôi đã nghĩ sẽ chẳng bao giờ nhắc đến chuyện đó nữa,” – ông nói – “Nhưng nếu cậu Dịch Phong đã hỏi, tôi sẽ nói thật. Ngày hôm ký hợp đồng, người trực tiếp mang giấy đến cho ông Lâm ký không phải nhân viên TDF.”

“Ông chắc chứ?”

“Tôi nhớ rõ. Hắn đi xe của công ty nhưng không mang thẻ. Tóc cắt ngắn, có vết sẹo nhỏ ở cổ.”

Anh thoáng sững người — đó chính là đặc điểm của Phan Trí Nghĩa.

“Còn một chuyện nữa,” – người đàn ông tiếp lời – “tôi từng thấy ông Tần Chính Hòa gọi điện cho hắn, dặn ‘giải quyết sạch sẽ vụ Lâm Gia’. Khi tôi hỏi lại, ông ta chỉ nói đừng xen vào chuyện của người lớn.”

Tần Dịch Phong nhắm mắt, bàn tay siết chặt đến trắng bệch. Giờ đây, những mảnh ghép bắt đầu ăn khớp với nhau.

Tối hôm đó, anh về căn hộ. Cô vẫn đợi. Nhìn thấy dáng anh bước vào, cô chạy tới, nhưng anh chỉ đứng yên, đôi mắt tối sẫm.

“Anh… tìm ra gì rồi à?”

“Là cha anh. Ông ta là người ra lệnh hủy hợp đồng, đẩy Lâm Gia phá sản.”

Cô đứng lặng. Một giọt nước mắt trượt khỏi khóe mắt. “Em đã đoán, nhưng vẫn hy vọng không phải vậy…”

Anh nắm lấy vai cô. “Nhược Hy, anh sẽ công khai chuyện này. Anh sẽ nói trước báo chí, minh oan cho ba em.”

“Không được!” – cô hoảng hốt – “Nếu anh làm vậy, ông ấy sẽ bị truy tố. Anh sẽ mất tất cả.”

“Anh đã mất rồi.” – Anh cười nhạt – “Chức vụ, danh tiếng, và cả niềm tin của cha. Giờ anh chỉ cần sự thật.”

“Nhưng đó là cha anh!”

“Và đó cũng là người hủy hoại cha em.”

Lời anh như lưỡi dao cắt qua không khí. Hai người im lặng nhìn nhau, trong đôi mắt anh là quyết tâm, trong mắt cô là hoảng loạn xen lẫn thương xót.

“Anh không muốn em hận anh.” – anh nói khẽ.

“Em không hận… chỉ đau thôi.” – cô thì thầm, rồi quay đi, giọng nghẹn lại – “Nếu có thể, hãy để em là người đối mặt. Anh đã hy sinh quá nhiều rồi.”

Hôm sau, khi anh chuẩn bị nộp hồ sơ ra tòa, cô biến mất. Điện thoại không liên lạc được. Anh tìm khắp nơi, đến cả bệnh viện nơi cha cô nằm cũng không thấy. Chỉ có một lá thư ngắn để lại trên bàn anh:

“Dịch Phong, anh không cần gánh thêm tội thay cho người khác nữa. Em sẽ tự làm rõ mọi chuyện. Nếu sự thật khiến anh và em phải đối đầu, em vẫn mong anh đừng hối hận.”

Tờ giấy ướt nhòe vì nước mắt.

Anh lao đi tìm cô, từng phút như thiêu đốt. Mãi đến nửa đêm, anh nhận được tin: cô đang ở tòa soạn báo lớn nhất thành phố, định công bố toàn bộ tài liệu anh từng đưa cô xem.

Khi anh đến nơi, cô vừa bước ra từ phòng biên tập. Khuôn mặt tái nhợt, nhưng ánh mắt kiên định.

“Nhược Hy!” – anh gọi.

Cô dừng lại, không quay đầu. “Anh không nên đến.”

“Em định làm gì?”

“Công khai sự thật. Không chỉ để minh oan cho ba em, mà để chấm dứt chuỗi dối trá kéo dài suốt bảy năm qua.”

“Em biết làm vậy sẽ khiến anh và cha anh hủy hoại lẫn nhau không?”

“Em biết.” – cô quay lại, nước mắt lăn dài – “Nhưng nếu không ai dám bước ra, mọi thứ sẽ lại chôn vùi trong bóng tối.”

Anh tiến đến, nắm lấy tay cô. “Anh không sợ bị hủy hoại. Anh chỉ sợ mất em.”

Cô nhìn anh, giọng run: “Nếu chúng ta thật lòng, thì mất gì cũng không quan trọng. Còn nếu chỉ là sợ mất, thì tình yêu này vốn dĩ chưa bao giờ mạnh mẽ.”

Anh im lặng. Gió đêm thổi qua, tóc cô bay rối. Anh muốn giữ cô lại, nhưng bàn tay cô tuột khỏi tay anh, nhẹ mà dứt khoát.

“Em phải đi. Ngày mai, khi mọi chuyện được đăng, có thể anh sẽ hận em. Nhưng em tin, sau tất cả, anh sẽ hiểu.”

Rồi cô bước đi, dáng nhỏ bé khuất dần sau hàng đèn neon sáng lạnh.

Sáng hôm sau, thành phố bùng nổ.

“Tập đoàn TDF từng làm giả hợp đồng, hủy hoại doanh nghiệp tư nhân Lâm Gia – bằng chứng xác thực được cung cấp bởi Lâm Nhược Hy.”

“Tần Chính Hòa – cha của cựu tổng giám đốc TDF – bị điều tra.”

Tin tức lan đi như lửa. Cả giới kinh doanh rung chuyển. Trong khi đó, Tần Dịch Phong ngồi lặng trong căn hộ, đọc từng dòng tin với ánh mắt nặng nề. Anh không trách cô — chỉ thấy trống rỗng, một nỗi trống rỗng đến tê dại.

Buổi tối, anh nhận cuộc gọi từ Trần Hạo. “Giám đốc, có điều anh cần biết. Tôi vừa xem hồ sơ gốc do tòa án công bố. Trong lời khai của một nhân chứng cũ, có chi tiết rất quan trọng.”

“Chi tiết gì?”

“Bảy năm trước, trong vụ nổ tại công trình TDF — người cứu ông Tần Chính Hòa ra khỏi đống đổ nát… chính là ông Lâm Minh Hòa.”

Anh chết lặng. “Cái gì…?”

“Đúng vậy. Nếu không có ông Lâm, cha anh đã chết. Nhưng sau đó, TDF lại vu oan, khiến ông ấy phá sản. Toàn bộ là vì ông Tần muốn che giấu lỗi thiết kế của công trình, sợ ảnh hưởng cổ phần.”

Điện thoại rơi khỏi tay anh. Trái tim như ngừng đập.

Thì ra — cha cô từng cứu mạng cha anh.

Thì ra — ân nhân của gia đình anh lại bị chính nhà anh hủy diệt.

Đêm đó, anh tìm đến nhà cô. Cửa mở, cô đang ngồi bên cửa sổ, ánh trăng hắt lên khuôn mặt mệt mỏi.

“Anh đến làm gì?” – cô hỏi, giọng khàn.

“Để nói rằng em đúng.” – anh khẽ đáp. – “Em đã làm điều mà anh không dám. Em đã khiến anh nhận ra mình phải đối mặt với sự thật, không phải trốn tránh.”

Cô ngẩng lên, đôi mắt long lanh nước. “Anh… không giận em sao?”

“Giận à?” – anh cười nhẹ, nụ cười đau đớn – “Anh chỉ giận bản thân vì đã quá muộn.”

Anh bước lại gần, ngồi xuống trước mặt cô. “Em biết không, cha em từng cứu cha anh. Nếu không có ông ấy, anh đã không tồn tại. Nhưng anh đã sống suốt chừng ấy năm trên một món nợ mà không hay biết.”

Cô bật khóc, bàn tay run run nắm lấy áo anh. “Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao?”

“Chúng ta không phải làm gì cả.” – Anh ôm cô vào lòng – “Hãy để sự thật tự nói. Anh chỉ muốn ở cạnh em, bất kể thế giới ngoài kia ra sao.”

Cô vùi mặt vào ngực anh, nghe tiếng tim đập đều. Lần đầu tiên, cô cảm thấy bình yên thật sự — không còn sợ hãi, không còn nghi ngờ.

Ngoài kia, gió mang theo hương mưa đêm. Ánh trăng tràn qua khung cửa, phủ lên hai con người đang ôm nhau giữa thế giới đã bị lột trần khỏi mọi dối trá.

Một chương mới bắt đầu — nơi tình yêu không còn là hợp đồng, không còn là nợ nần, mà là sự chuộc lỗi của hai linh hồn từng bị tổn thương.