Đêm đó, thành phố lên đèn rực rỡ, ánh sáng phản chiếu trên mặt hồ như trải một tấm thảm bạc lấp lánh. Linh bước vào sảnh lớn của công ty đối tác, tim vừa hồi hộp vừa bồn chồn. Đây là lần đầu cô tham dự sự kiện quan trọng với tư cách là nhân viên mới, và cô không muốn để ai thấy sự lúng túng của mình.
“Chào Linh, bạn đến sớm quá đó,” Ngọc – cô bạn thân duyên dáng của Linh – cất tiếng, nụ cười tươi rói.
“Ừ… mình muốn làm quen với môi trường trước khi buổi tiệc bắt đầu,” Linh đáp, cố gắng mỉm cười nhưng vẫn thấy tim đập nhanh.
Bỗng một giọng nói trầm, lạnh lùng vang lên gần đó:
“Chắc cô là Linh nhỉ? Nhân viên mới?”
Linh quay người và thấy một chàng trai đứng đó, vẻ ngoài nghiêm túc, ánh mắt sắc lạnh như nhìn thấu tâm can cô. Mái tóc đen nhánh, bộ vest chỉnh tề, từng cử chỉ đều toát lên phong thái của một doanh nhân thành đạt.
“Vâng… đúng rồi ạ,” Linh hơi lúng túng, không quen đối diện với ánh mắt quá sâu sắc như vậy.
“Hy vọng cô không làm hỏng việc. Buổi tiệc này quan trọng với công ty chúng tôi.” Giọng nói của anh lạnh lùng nhưng không hề thô lỗ.
Linh nhắm mắt hít một hơi dài, cố gắng giữ bình tĩnh. “Mình sẽ cố gắng hết sức, thưa anh…”
Anh gật đầu, ánh mắt thoáng vẻ đánh giá, rồi quay đi. Linh thở phào nhẹ nhõm, tim vẫn đập dồn dập.
“Chà… anh ấy khó gần thật đấy,” Ngọc thì thầm. “Nhưng… sao cậu cứ nhìn anh ấy hoài vậy?”
Linh bối rối, lắc đầu. “Không… không có gì đâu.”
Nhưng sâu trong lòng, một cảm giác lạ lùng bắt đầu len lỏi. Một cảm giác vừa tò mò, vừa e ngại. Linh không biết rằng đây là khoảnh khắc định mệnh, mở ra một hành trình tình yêu đầy thử thách và những hiểu lầm sắp tới.
Và dưới ánh trăng sáng rực ngoài cửa sổ, ánh mắt của anh và cô đã chạm nhau lần đầu tiên, như hai đường thẳng tưởng chừng không bao giờ giao nhau, nhưng số phận đã sắp đặt.