MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ánh Trăng Đầu Hạ Năm ẤyChương 1

Dưới Ánh Trăng Đầu Hạ Năm Ấy

Chương 1

785 từ · ~4 phút đọc

Gió từ sông Hoàng Phố thổi vào mang theo vị mặn mòi và cái lạnh buốt giá của một đêm Thượng Hải cuối thu. Phía bên kia sông, những ánh đèn neon từ tháp Minh Châu Phương Đông rực rỡ đến lóa mắt, nhưng chúng không thể len lỏi vào được khoảng tối giữa Đường Nguyệt và Hướng Cẩn.

Đường Nguyệt đứng tựa vào lan can đá, đôi bàn tay đan chặt vào nhau trong túi áo khoác để che giấu sự run rẩy. Cô không dám ngước lên nhìn người đàn ông đứng trước mặt, vì cô biết chỉ cần chạm vào ánh mắt thâm trầm ấy, mọi quyết tâm mà cô xây dựng suốt một tháng qua sẽ tan thành mây khói. Sự im lặng kéo dài giữa hai người giống như một sợi dây thừng đang dần thắt chặt lấy cổ họng Đường Nguyệt, khiến cô thấy nghẹt thở.

Hướng Cẩn bước lên một bước, hơi ấm từ người anh phả vào sương đêm nhưng âm thanh phát ra lại khàn đặc. Anh hỏi cô rằng tại sao dạo này cô lại tránh mặt anh, tại sao lại không trả lời những cuộc gọi vào lúc nửa đêm, và liệu có phải anh đã làm gì sai. Sự chân thành trong giọng nói của anh càng khiến trái tim Đường Nguyệt đau nhói như bị nghìn mũi kim đâm vào. Cô biết anh không sai, người sai là gia tộc họ Hướng phía sau anh, là những thế lực đang dùng tính mạng của mẹ cô ở bệnh viện để ép cô phải rời xa người thừa kế duy nhất của họ.

Hướng Cẩn định đưa tay nắm lấy vai cô, nhưng Đường Nguyệt đã kịp lùi lại. Cô hít một hơi thật sâu, ép bản thân phải thốt ra những lời độc địa nhất. Cô nói rằng cô đã mệt mỏi với việc phải chạy theo một người luôn bận rộn với những bản thiết kế và những bí mật gia đình u tối. Cô bảo rằng cô cần một cuộc sống bình yên, điều mà một thiếu gia như anh chưa bao giờ có thể ban tặng. Cuối cùng, cô chốt hạ bằng một câu nói khiến cả hai rơi xuống vực thẳm rằng cô nghĩ họ nên suy xét lại mối quan hệ này, hay nói đúng hơn, anh nên về đi và đừng tìm cô nữa.

Khuôn mặt Hướng Cẩn cứng đờ dưới ánh đèn đường vàng vọt. Anh không chất vấn, không gào thét, chỉ lặng lẽ nhìn cô bằng đôi mắt chứa đựng sự sụp đổ của một niềm tin tuyệt đối. Sau một hồi lâu, anh chỉ gật đầu nhẹ, quay lưng bước về phía chiếc xe thể thao màu đen đang đậu bên kia đường. Tiếng động cơ gầm rú xé tan màn đêm tĩnh lặng, nhanh chóng hòa vào dòng xe cộ tấp nập của đại lộ Diên An.

Đường Nguyệt đứng đó cho đến khi bóng xe của anh mất hút, nước mắt lúc này mới vỡ òa. Cô không ngờ rằng đây là khoảnh khắc cuối cùng cô được nhìn thấy anh nguyên vẹn.

Chưa đầy ba mươi phút sau, khi Đường Nguyệt vẫn còn lang thang trên vỉa hè với tâm trí trống rỗng, tiếng còi xe cứu thương và xe cảnh sát vang dội cả một góc phố phía trước. Một vụ tai nạn liên hoàn rúng động Thượng Hải vừa xảy ra tại giao lộ lớn. Chiếc xe thể thao màu đen bẹp rúm dưới gầm một chiếc xe tải chở hàng bị mất lái. Xăng chảy tràn ra mặt đường, và ngọn lửa hung hãn bùng lên, thiêu rụi mọi hy vọng cuối cùng của cô gái nhỏ.

Đám đông bắt đầu hiếu kỳ vây quanh, những tiếng xì xào về danh tính của chủ nhân chiếc xe sang trọng bắt đầu lan truyền. Đường Nguyệt đứng sững lại giữa dòng người, điện thoại trong tay cô rung lên một hồi chuông dài từ một số máy lạ. Khi đầu dây bên kia thông báo về vụ tai nạn, thế giới xung quanh cô hoàn toàn sụp đổ. Hướng Cẩn đã ra đi ngay sau khi cô buông lời tuyệt tình, để lại cho cô một sự thật tàn khốc rằng lời từ biệt mà cô hằng tính toán đã trở thành lời tiễn biệt âm dương cách biệt.

Đêm Thượng Hải vẫn lộng lẫy, nhưng từ khoảnh khắc đó, ánh trăng trong lòng Đường Nguyệt đã vĩnh viễn lặn xuống mặt sông Hoàng Phố lạnh lẽo. Cô không hề biết rằng, vụ tai nạn này chỉ là khởi đầu cho một ván cờ tàn khốc mà cô chính là quân cờ đáng thương nhất.