MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Gót Giày Kiêu HãnhChương 15: KHÔNG GIAN KÍN TRONG THANG MÁY

Dưới Gót Giày Kiêu Hãnh

Chương 15: KHÔNG GIAN KÍN TRONG THANG MÁY

754 từ · ~4 phút đọc

Ngay khi cánh cửa phòng họp vừa khép lại, Trình Duy Nam không để Linh có một giây thở phào. Anh nắm lấy cổ tay cô, thô bạo lôi kéo cô đi dọc hành lang tiến thẳng về phía khu vực thang máy chuyên dụng dành riêng cho Giám đốc điều hành.

"Nam... anh làm gì thế? Mọi người đang nhìn..." Linh hổn hển, cố gắng bước theo nhịp chân dài đầy giận dữ của anh.

Anh không đáp lời. Nam nhấn nút yêu cầu, và ngay khi cánh cửa inox sáng bóng mở ra, anh đẩy mạnh cô vào bên trong rồi nhấn nút tầng Penthouse, đồng thời quẹt thẻ khóa để chặn mọi lệnh gọi từ các tầng khác. Thang máy bắt đầu chuyển động, mang theo một sự im lặng chết chóc và áp lực không khí tăng cao.

"Ánh mắt của gã đó trên ngực em lúc nãy... em thấy thỏa mãn lắm sao?" Nam gầm lên, anh ép cô vào vách thang máy lạnh lẽo, đôi tay thô bạo túm lấy hai bên vạt áo blazer của cô và giật sang hai bên.

Chiếc sơ mi lụa trắng vốn đã bị nhào nặn từ trước, giờ đây dưới ánh đèn LED của thang máy, những vết bầm đỏ và đỉnh ti đang sưng cứng của Linh hiện ra rõ mồn một. Nam nhìn chằm chằm vào chúng, đôi mắt anh rực lên ngọn lửa của sự ghen tuông điên cuồng. Anh không dùng tay, mà cúi xuống dùng môi nghiến ngấu lên bầu ngực đang phập phồng của cô, xuyên qua lớp vải lụa mỏng manh.

"A... Nam... đừng..." Linh nấc lên, hai tay bấu chặt lấy thanh vịn inox của thang máy.

Bàn tay Nam trượt xuống dưới, thô bạo xốc ngược vạt váy bút chì của cô lên. Vì không có đồ lót, sự trống trải nhục nhã của Linh một lần nữa phơi bày trước mặt anh. Anh quỳ một chân xuống sàn thang máy, nhưng không phải để cầu xin, mà là để kiểm soát.

Anh dùng những ngón tay dài thâm nhập vào vùng không gian ẩm ướt, nồng nàn đang không ngừng run rẩy. Sự trơn ướt của dịch vị chảy dọc theo ngón tay anh, minh chứng cho việc cô đã bị kích thích đến mức nào trong suốt cuộc họp.

"Em nhìn xem, miệng thì nói đừng, nhưng chỗ này lại đón nhận tôi nồng nhiệt thế này." Nam cười khẩy, giọng anh khàn đặc.

Anh đứng bật dậy, tháo thắt lưng da một cách dứt khoát. Sự giải phóng của "thứ quyền lực" nóng hổi, cương nghị và to lớn của anh ngay lập tức khiến không gian hẹp của thang máy như nóng lên thêm vài độ. Nam nhấc bổng một chân của Linh lên, ép cô vào vách kính soi rõ gương mặt đang đẫm lệ và nhục nhã của chính mình.

Sự xâm nhập diễn ra ngay khi thang máy vừa đi qua tầng 20. Không có dạo đầu, chỉ có sự chiếm đoạt tàn nhẫn. Sự nóng bỏng hoang dại của anh va chạm trực tiếp với sự mềm mại, trơn ướt của cô. Linh cảm nhận được rõ ràng sự hiện diện vĩ đại, cứng nhắc như thép nung của Nam đang đòi hỏi và phá vỡ mọi hàng rào phòng ngự cuối cùng.

Cảm giác thang máy đang lao vút lên cao hòa quyện cùng nhịp thúc mạnh mẽ, điên cuồng của Nam tạo nên một sự thăng hoa đầy chóng mặt. Mỗi lần anh va chạm vào nơi sâu nhất, Linh lại thấy mình như tan chảy vào vách inox lạnh lẽo. Sự đối lập giữa cái lạnh của kim loại sau lưng và sức nóng thiêu đốt từ cơ thể anh phía trước khiến cô hoàn toàn mất trí.

"Ưm... Nam... chậm lại..."

Nam không nghe thấy. Anh vùi mặt vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương của sự phục tùng. Cây gậy thịt của anh, nóng hổi và cuồn cuộn sức mạnh, không ngừng khẳng định chủ quyền trong mỗi centimet da thịt của cô. Trong không gian kín mít và chuyển động này, Linh nhận ra mình đã hoàn toàn bị anh nuốt chửng.

Ting.

Tiếng chuông báo hiệu tầng Penthouse vang lên. Cánh cửa thang máy mở ra, nhưng Nam vẫn không buông cô ra. Anh bế bổng cô lên trong tư thế vẫn còn gắn kết chặt chẽ, sải bước đi thẳng vào căn hộ, bỏ mặc những mảnh vỡ của sự kiêu hãnh nằm lại trên sàn thang máy lạnh lẽo.