MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDƯỚI MÁI HIÊN CỦA NHỮNG KẺ KHỔNG LỒChương 15: Ngày thế giới mất điện và cuộc họp bí mật trong bóng tối

DƯỚI MÁI HIÊN CỦA NHỮNG KẺ KHỔNG LỒ

Chương 15: Ngày thế giới mất điện và cuộc họp bí mật trong bóng tối

1,310 từ · ~7 phút đọc

Thế giới hiện đại của người lớn là một tòa lâu đài rực rỡ nhưng lại được xây trên những sợi dây đồng mỏng manh. Chỉ cần một cơn giông đi qua, một tiếng "tạch" khô khốc vang lên từ phía cột điện đầu ngõ, là bùm – cả vương quốc ánh sáng của họ sụp đổ. Đối với bố mẹ tôi, mất điện là một thảm họa tầm cỡ quốc gia: cơm không chín, tivi không xem được thời sự, và quan trọng nhất là cái nóng bắt đầu bủa vây như một kẻ thù không mặt. Nhưng đối với lũ trẻ chúng tôi, mất điện là một lễ hội của bóng tối, nơi những điều bình thường bỗng trở nên huyền bí đến lạ kỳ.

"Cuội ơi, sang nhà tớ mau! Nhà tớ có nến thơm màu hồng đây này!" tiếng cái Tí léo nhéo ngoài cổng, cắt ngang tiếng than thở của bố tôi về việc cái quạt máy vừa ngừng quay.

Tôi vội vàng chộp lấy chiếc đèn pin cũ mà ông nội để lại, chiếc đèn có ánh sáng vàng vọt và vỏ bằng sắt đã rỉ sét, hớt hải chạy sang nhà nó. Trong bóng tối đặc quánh của xóm Cây Me, những ngôi nhà vốn quen thuộc bỗng biến thành những lâu đài đen thẫm. Ánh lập lòe của những ngọn nến hắt ra từ cửa sổ trông như những con đom đóm khổng lồ đang đậu trên vách tường.

"Các cậu có thấy không?" thằng Dũng "Còi" đã đợi sẵn ở đó, tay nó cầm một mảnh bìa các tông đang quạt lấy quạt để. "Khi mất điện, người lớn trông thật thảm hại. Họ cứ đi đi lại lại, va vào cạnh bàn, rồi cáu gắt với nhau như thể bóng tối là lỗi của ai đó vậy. Bố tớ còn định lôi cả cái đèn dầu từ thời ông nội ra để đọc báo, nhưng rồi ông lại nhận ra là mắt mình không còn tinh như xưa nữa."

Tôi ngồi bệt xuống sân gạch, bật chiếc đèn pin lên và chiếu thẳng lên trời. Luồng sáng vàng nhạt đâm thủng bóng đêm, vươn xa tít tắp như một thanh kiếm của hiệp sĩ ánh sáng.

"Bởi vì họ sợ những thứ họ không nhìn thấy," tôi lên tiếng, giọng thì thầm đầy vẻ huyền bí để tăng thêm phần kịch tính cho cuộc họp. "Người lớn chỉ tin vào những gì có ánh sáng đèn điện chiếu vào. Họ quên mất rằng bóng tối mới là nơi chứa đựng những câu chuyện hay nhất. Khi đèn tắt, những bức tường biến mất, và trí tưởng tượng bắt đầu lên ngôi."

Cái Tí thắp ngọn nến hồng lên, đặt giữa ba đứa. Ánh lửa nhảy nhót phản chiếu trong mắt chúng tôi, biến khuôn mặt của mỗi đứa thành những hình hài vừa quen vừa lạ.

"Tớ nghĩ bóng tối giống như một cục tẩy khổng lồ," cái Tí nói, tay nó khéo léo tạo hình một con thỏ trên bức tường trắng bằng ánh nến. "Nó tẩy đi những bộ quần áo phẳng phiu, những nét mặt nghiêm nghị của bố mẹ. Các cậu thấy không, trong bóng tối, tiếng cười của mẹ tớ nghe trẻ hơn hẳn. Bà vừa mới kể cho tớ nghe về hồi bà còn đi chăn trâu, lúc đó cũng chẳng có điện, nhưng người ta lại thấy nhau rõ hơn bây giờ vì họ không mải nhìn vào cái tivi."

Thằng Dũng "Còi" gật đầu, nó bắt đầu dùng hai bàn tay tạo hình một con chó sói đang sủa. Những cái bóng trên tường cử động theo nhịp nến, biến không gian nhỏ hẹp thành một rạp chiếu phim ma quái nhưng đầy phấn khích. Chúng tôi bắt đầu trò chơi "kể chuyện ma", nhưng thực ra đó không phải là những câu chuyện kinh dị về những hồn ma không đầu, mà là những câu chuyện về những nỗi sợ rất thực tế của trẻ con: sợ bị điểm kém, sợ bị mẹ phát hiện ra vết mực trên áo, hay sợ một ngày nào đó cái Tí sẽ không còn chơi với chúng tôi nữa.

"Người lớn hay bảo bóng tối có ma," thằng Dũng cười hì hì. "Nhưng tớ thấy ma cũng chẳng đáng sợ bằng việc phải ngồi làm bài tập về nhà dưới ánh đèn tuýp. Trong bóng tối, chúng ta được phép lười biếng một cách công khai. Không ai bắt cậu phải đọc sách, không ai kiểm tra xem móng tay cậu có sạch không. Chúng ta chỉ cần... là chính mình thôi. Bóng tối là sự tự do hoàn hảo nhất."

Tôi nhìn ngọn nến đang ngắn dần, sáp nến chảy xuống như những giọt nước mắt của thời gian. Tôi chợt nhận ra rằng ánh sáng điện đôi khi là một tấm mặt nạ, còn bóng đêm lại là một lời tự thú chân thành. Trong bóng tối, chúng tôi không cần phải giả vờ ngoan ngoãn hay giỏi giang.

"Cuội này," cái Tí chợt hỏi, mắt vẫn nhìn vào ngọn lửa nhỏ. "Tại sao khi có điện lại, người lớn lại lập tức trở nên bận rộn? Họ như những con búp bê dây cót được vặn chặt lại vậy. Vừa có điện là bố tớ lại cầm điện thoại, mẹ tớ lại đi giặt đồ. Họ chẳng bao giờ ngồi yên để nhìn ngọn nến như chúng mình."

Tôi suy nghĩ một lát rồi đáp, cố gắng tìm một cách giải thích thật "triết học":

"Vì ánh sáng đèn điện tạo ra ảo giác rằng chúng ta phải làm một cái gì đó có ích. Người lớn sợ sự nhàn rỗi hơn là sợ bóng tối. Họ coi việc ngồi im là lãng phí thời gian. Nhưng họ không biết rằng, đôi khi 'lãng phí' thời gian trong bóng tối lại là cách duy nhất để chúng ta thực sự kết nối với nhau mà không bị những thứ máy móc làm phiền."

Cuộc thảo luận của chúng tôi bị ngắt quãng bởi tiếng reo hò từ phía đầu xóm: "Có điện rồi!". Ngay lập tức, những bóng đèn cao áp vụt sáng, làm chúng tôi nheo mắt vì chưa kịp thích nghi. Thế giới lung linh, huyền ảo của những cái bóng biến mất trong nháy mắt, nhường chỗ cho thực tại rõ ràng, trần trụi và có phần hơi tẻ nhạt.

Tiếng tivi vang lên khắp nơi, tiếng máy bơm nước rộn ràng, và cả tiếng mẹ cái Tí giục nó đi tắm để chuẩn bị đi ngủ. Những tiếng cười thầm thì trong bóng tối biến mất, thay vào đó là những mệnh lệnh hối hả của cuộc sống thường nhật.

"Chán thật," thằng Dũng thở dài, tắt chiếc quạt tay bằng giấy. "Vương quốc bóng đêm của chúng ta bị giải tán rồi. Ngày mai lại phải đối mặt với đống bài tập toán dưới cái đèn sáng choang kia."

Tôi nhìn ngọn nến hồng vừa bị cái Tí thổi tắt, một làn khói mỏng manh bay lên rồi tan biến. Tôi nhận ra rằng, ánh sáng điện có thể thắp sáng ngôi nhà, nhưng bóng tối mới là thứ thắp sáng tâm hồn. Người lớn cứ mải miết đi tìm sự rõ ràng, trong khi vẻ đẹp của cuộc đời đôi khi lại nằm ở những khoảng mờ mịt mà chúng ta chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim chứ không phải bằng đôi mắt.

Dù có điện hay không, tôi thầm hứa sẽ luôn giữ một "góc tối" trong lòng mình – nơi những bóng ma vui vẻ của tuổi thơ vẫn luôn nhảy múa, nơi sự bận rộn của thế giới không bao giờ có thể chạm tới. Bởi vì chỉ khi đèn tắt đi, chúng ta mới thực sự nhìn thấy những vì sao của chính mình đang tỏa sáng.